ng sẽ không tạo ra ảnh hưởng gì đối với thân thể, là do Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm ra lệnh.
Ba người trầm mặc không nói gì, không gian tối tăm và im lặng.
“Có yêu em không?” Tô Mộ Thu lại lần nữa nhẹ giọng hỏi một câu.
Trong lúc nhất thời, thời gian dường như quay về cái đêm của bốn năm trước, khi đó, cô cũng hỏi giống vậy, tâm tình cũng khẩn trương chờ mong như vậy, nhưng mà, lúc ấy chỉ vì đứa con trong bụng mình vậy thì hôm nay vì cái gì…………… Chính mình sao.
Buổi trưa sau khi suy nghĩ xong, cô quyết định nếu như đêm nay hai người bọn họ lại đến cô sẽ nói ra.
Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm liếc nhau, nhắm mắt suy nghĩ rơi vào trầm tư.
Yêu cô sao? Yêu là cái gì? Người từ nhỏ đã đứng ở đầu ngọn gió quyền thế như bọn họ, muốn cái gì có cái đó, những phụ nữ có quan hệ với bọn họ, dù cho có khuynh thành tuyệt sắc cỡ nào cũng không có người nào lọt vào mắt bọn họ. Cho đến khi gặp được cô gái này, một người bình thường không có điểm gì nổi bật, thân thể cùng tâm trí bắt đầu không tự chủ được bị cô ảnh hưởng, thường vì cô hỉ nộ vô thường, ở trước mặt cô, bọn họ không thể khống chế tâm tình của mình. Mỗi giờ mỗi phúc đều muốn nhốt thân thể cùng tâm trí của cô, chứng kiến người khác đụng cô sẽ nộ khí trùng thiên, cho dù người đó có là cốt nhục của mình đi chăng nữa. Không cho phép trong nội tâm cô tồn tại bất cứ chuyện hoặc vật gì, ích kỷ muốn cô chỉ nhìn một mình bọn họ. Họ độc tài hạn chế tự do của cô, vì cô lựa chọn giữ lại con mà thất vọng, bởi vì không muốn bắt buộc cô mà lựa chọn ủy khuất chính mình, khống chế không được suy nghĩ tàn nhẫn bẻ gẫy hai cánh của cô chỉ vì muốn giữ lại cô bên người.
Cảm giác như vậy, chẳng lẽ chính là yêu sao? Cảm giác như vậy có thể duy trì bao lâu? Bọn họ có thể bảo đảm yêu cô bao lâu?
Không……………….. Bọn họ có thể khẳng định, cả đời này, bọn họ không bao giờ muốn buông cô ra.
Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm thở dài, đồng thời ôm lấy Tô Mộ Thu, xiết chặt hai tay, lực đạo mạnh mẽ như muốn đem cô dung nhập vào thân thể bọn họ.
“Bọn anh nhận thua, bọn anh thừa nhận bọn anh yêu em, xin em đừng tra tấn bọn anh nữa.” Phượng Dạ Diễm đau đớn nhíu chặt mi.
Giờ phút này anh chỉ là một người vừa mới biết yêu, một người đàn ông bình thường khát vọng tình yêu, không còn là kẻ cao cao tại thượng kiêu căng thống trị mọi người.
Tô Mộ Thu cười khổ, rốt cuộc là ai tra tấn ai? Nội tâm vừa rồi nghe được lời nói kia rung động không thôi, bọn họ thật sự yêu cô sao? Cứ như vậy nói ra khỏi miệng sao? Cô còn tưởng rằng bọn họ sẽ châm chọc khiêu khích như bình thường hoặc là dứt khoát đè lấy cô hoan ái. Những tình huống cô nghĩ đều không hề phát sinh cái nào. Bọn họ lại nói bọn họ thừa nhận yêu cô.
Cô cắn chặt răng. Cô thì sao? Cảm giác của cô là gì? Một góc trong trái tim giống như sụp đổ, giờ phút này cảm giác ấm áp tràn đầy trong nội tâm là cái gì? Cô có thể lựa chọn tin tưởng bọn họ không?
Em thì sao? Em có yêu bọn anh không?
Phượng Dạ Hoàng cúi xuống cổ cô, nhẹ ngửi mùi hương thoang thoảng trên người cô vẫn không cách nào hỏi ra miệng.
Muốn một người đàn ông cường thế như anh đột nhiên nói ra lời nói tình cảm thật sự có chút khó khăn.
Tô Mộ Thu duỗi hai tay ra, đặt lên lòng bàn tay của bọn họ, “Cho các anh nhiều thời gian hơn, có lẽ các anh sẽ phát hiện tôi không phải người các anh muốn, thời gian dài, các anh có lẽ sẽ cảm thấy mệt mỏi…………….”
“Không, bọn anh có thể khẳng định, đối với em, bọn anh vĩnh viễn sẽ không buông tay.”
“Chuyện tương lai ai có thể đoán trước được? Cho nhau nhiều thời gian một chút! Được không?”
Tô Mộ Thu ôn nhu nói nhỏ.
Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm trầm mặc không nói, sau nửa ngày mới trầm thấp hừ nhẹ một tiếng. Sáng sớm, người giúp việc Phượng gia đã sớm chuẩn bị xong điểm tâm, chờ đợi chủ tử dùng cơm.
Bữa sáng đơn giản của nhà có tiền phong phú xa hoa đến mức làm cho người ta líu lưỡi, Trung Quốc và Phương Tây hai thức ăn bất đồng có hơn mười đĩa nhỏ sắp xếp đầy một bàn dài, bao nhiêu đó tiền ăn sáng cũng đủ cho một gia đình bình thường chi tiêu trong 10 ngày.
Phượng Dật Hành thoáng kinh ngạc, bởi vì ông thấy được hai thân thể nho nhỏ trước bàn ăn cơ bản không có khả năng xuất hiện sớm như thế.
“Chào buổi sáng, tiểu bảo bối của ông.”
Lời nói nhiệt tình không có người để ý tới, Phượng Dật Hành nghi hoặc tiến lại gần, nhẹ vuốt hai gò má phấn nộn, “Làm sao vậy? Tiểu bảo bối tâm tình không tốt sao?”
“Ông.” Hai nhóc nhìn Phượng Dật Hành, chỉ buồn bực gọi một câu, không giống bình thường ôm ông làm nũng.
Phượng Dật Hành nhướng cao một bên mày kiếm, cưng chiều vuốt vuốt mái tóc mểm mại của hai đứa, “Nói cho ông nghe, ai làm tiểu bảo bối không vui? Ông sẽ xử lí hắn, dám khi dễ bảo bối nhà chúng ta…………….”
“Thân là người Phượng gia lại yếu đuối như thế thì còn thể thống gì.”
Lời nói lạnh lùng trào phúng cắt đứt lời Phượng Dật Hành. Phượng Dật Hành khinh khỉnh nhìn lại, ông đại khái đã đoán được Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên vì chuyện gì mà rầu rĩ không vui.
Lúc hai người con trai ngồi xuống bên cạnh, ông ngẩng mặt nhìn hai đứa con cường th