Ring ring
Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi!

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329360

Bình chọn: 8.00/10/936 lượt.

ại được, đầu đụng trúng cằm cậu ta, cậu ta kêu thảm một tiếng lùi hai bước, cầu hoa trong tay bị Thẩm Phong cướp mất.

Thẩm Phong trừng mắt cậu ta, nắm chặt cầu hoa trong tay, xuống tay ác độc bứt cầu hoa lả tả như hoa cúc tàn rụng.

“Đại lão gia, cậu cướp cầu hoa làm gì?”

Vệ Dực đau không nói lên lời, lấy tay che miệng, mắt đã ươn ướt, muốn thanh minh vài câu, bắt gặp ánh mắt tràn ngập sát khí của Thẩm Phong, lại ngậm miệng …

Thật ra tôi … có thể đồng cảm với nỗi yếu ớt này … Trên thế giới này có một sự việc sẽ khiến người ta nghĩ tới 4 chữ để hình dung ----

Một đêm qua đi ….

Đừng đánh vào mặt a!

Tôi là đang nói đến 300 bàn tiệc vô cùng bá đạo kia a!

Tôi vốn còn giễu cợt Tần Chinh mắc chứng mù mặt, kết quả phát hiện mình cũng chẳng tốt hơn anh là bao, một lần nhìn 3000 khuôn mặt, chợt quay đầu, tôi một người cũng không nhớ nổi.

Tiệc cưới kết thúc đã là hơn 10 giờ, tôi tuy rằng trên danh nghĩa là mời rượu, nhưng trên thực tế là uống nước lọc, cái mỹ danh của hành động này là chủ nghĩa nhân đạo quan tâm tới phụ nữ có thai. Thứ Tần Chinh là rượu xái, pha cả nước lọc, kẻ liều mạng thật sự là đám phù rể Chu Duy Cẩn, giúp Tần Chinh ngăn cản đám ép rượu thiện chí lẫn không thiện chí nhào tới từ năm sông bốn bể, một Tần Chinh đứng dậy là ngàn vạn phù rể ngã xuống.

Thẩm Phong bạo rượu hơn cả tửu lượng của nó, người khác nhìn nó hào khí ngút trời đều ngại không ép nó uống nữa, chỉ có tôi biết nó nhìn thì có vẻ tỉnh táo nhưng thực ra thì đã bất tỉnh nhân sự rơi vào trạng thái cơ giới hóa, ai tới cũng không cự tuyệt. Cố Thiệu nhìn không ổn giúp nó ngăn lại một chút, kết quả là hai người cùng xỉu luôn rồi.

Sau khi khách khứa rời đi, tôi và Tần Chinh đứng ở giữa phòng, run rẩy nhìn bốn phía chung quanh, gần như là chẳng kiếm nổi một người còn sống nào mà vẫn đi thẳng, đứng thẳng được cả ...

“Chúng ta … Nên trốn thôi … Vẫn nên trốn thôi …” Tôi kéo kéo tay áo anh nói.

Đôi mắt Tần Chinh đã nhuộm men say chuếnh choáng, nhưng vẫn rất tỉnh táo ra một quyết định khó khăn. “Đi thôi!”

Chết đạo hữu chứ không chết bần đạo, chuồn ra, cần chuẩn bị tâm lý bị đám bạn đâm cho hai nhát.

Tần Chinh nắm chặt lấy tay tôi, tôi giao bản thân cho anh, anh giao đám Cố Thiệu cho mấy người phục vụ ở khách sạn.

“Để lái xe đưa chúng ta về đi.” Tôi nói với anh, “Anh uống say rồi.”

“Yên tâm, anh giả bộ thôi.” Mặt anh đỏ phừng phừng mà lại đi nói những lời này, thật khiến người ta không tin được a, "Anh không uống nhiều lắm."

“Tuy là pha nước, nhưng vẫn uống vào không ít rượu a.”

Người say đều nói mình không say.

“Không phải pha nước.” Anh mở cửa xe, để tôi ngồi ở ghế phụ, đeo dây an toàn, sau đó nói, “Là nước pha rượu.”

Đây là vấn đề giữa 1:100 và 100:1 …

“À …” Tôi nói, “Anh thật dâm tiện …”

Anh ngồi vào ghế lái, sau khi đóng cửa lại liền vươn tay giữ lấy gáy tôi, đôi môi nóng rực phủ lên tôi, nhẹ nhàng vuốt ve, giọng nói khàn khàn, “Thích không?”

Hai má tôi nóng lên, líu ríu một tiếng: “Uhm …”

Quấn quýt một hồi, anh mới hít sâu buông ra, vững vàng đưa xe chạy ra khỏi bãi đỗ xe.

Mười phút sau.

Cảnh sát giao thông: “Hà hơi!”

Tần Chinh bất đắc dĩ nói: “Tôi không say.”

Cảnh sát giao thông: “Anh đã uống rượu. Điều 91 luật an toàn giao thông Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa quy định: Sau khi uống rượu mà điều khiển xe cơ giới, tạm giữ giấy phép điều khiển xe cơ giới từ một tới ba tháng, phạt tiền từ 200 tới 500 nhân dân tệ, sau khi say rượu mà điều khiển xe cơ giới, bị cơ quan công an quản lý giao thông tạm giữ cho tới khi tỉnh rượu, tạm giam 15 ngày và tạm giữ giấy phép điều khiển xe cơ giới từ 3 tháng tới 6 tháng, phạt tiền từ 500 cho tới 2000 nhân dân tệ.”

Tôi nói: “Đồng chí cảnh sát giao thông, anh phải tin, anh ấy chỉ dùng nước hoa và nước xịt thơm miệng hương rượu xái thôi."

Chú cảnh sát giao thông trừng mắt liếc tôi một cái, tỏ vẻ rõ ràng là: Coi ông đây là tên ngốc hả!

Tôi và Tần Chinh liếc nhau …

“Theo tôi về cục cảnh sát giao thông.” Thái độ anh cảnh sát cực kỳ nghiêm chỉnh, thật khiến người ta yên tâm mà lòng thì chua xót a ...

Tôi gục vào vai Tần Chinh khóc hưng hức. Một ngày quá là nhiều bi kịch, quá là nhiều kỷ niệm, tôi không muốn qua đêm động phòng ở cục cảnh sát giao thông a …

Tôi lau nước mắt, ngẩng đầu nói với cậu cảnh sát giao thông: “Đồng chí cảnh sát giao thông, cậu còn chưa kết hôn phải không."

Cậu ta ngẩn người một lát, gật gật đầu nói: “Thì sao?”

Lòng tôi chua xót nói: “Cho nên cậu nhất định không hiểu được tâm trạng bây giờ của chúng tôi. Kết hôn, là chuyện cả đời, chuyện cả đời mới có một lần, cậu nhẫn tâm thấy đôi vợ chồng mới cưới chúng tôi phải lưu lại ám ảnh cả đời như thế sao?”

Cậu ta hừ một tiếng: “Có ám ảnh mới nhớ rõ, lần sau đừng điều khiển xe sau khi uống rượu!”

“Xe để cậu giữ, tiền để cậu phạt, còn người thì để chúng tôi đi nhé …”

“Không được, phải giữ lại cho tới khi tỉnh rượu.”

“Anh ấy vốn không say!”

“Việc này phải kiểm tra mới biết được.”

Cậu cảnh sát không biết linh động a!

Tôi ra chiêu sát thủ!

“Tối nay chúng tôi mở tiệc đãi khách ở Kim Đế, trong đó có đội trưởng Hoàng của