biến đổi ra sao, cô vẫn là cô. Tần Chinh cúi người xuống, cắn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của cô. Đôi môi vốn hơi mở lại nhếch lên một chút, chóp chép miệng, điều chỉnh hơi thở, tiếp tục ngủ say.
Tần Chinh bỗng nhớ tới hồi Chu Tiểu Kỳ vừa mang thai, anh bảo cô từ chức yên tâm dưỡng thai. Chu Tiểu Kỳ nghiêm túc nói: “Không được. Nếu em không đi làm, cả ngày ru rú ở nhà sẽ biến thành thiếu phụ già, anh sẽ chán ghét em, sau đó cả ngày vui chơi bên ngoài, em biến thành oán phụ chốn khuê phòng, cuối cùng anh bỏ vợ lấy người khác, em ủ rũ rời đi …”
Anh vuốt ve mặt cô, bất đắc dĩ cười nói: “Em thật sự là xem quá nhiều tri âm rồi.”
Kết quả thì sao, hình như theo chiều hướng hoàn toàn trái ngược với lời cô.
Sau khi sinh Tần Hi, tất cả tâm trí của cô dường như đều chuyển hết lên người con. Trước khi con được một tuổi, nghiên cứu xem sữa bột nào tốt, tã giấy nào tốt, hòa mình cùng các bà mẹ trong khu phố, thành công lên làm chủ tịch hội phụ nữ tổ dân phố, được các cụ bà bảy tám mươi tuổi yêu quý nồng nhiệt, đến cả trẻ con cũng thích quấn lấy cô.
Sau khi con mọc răng, cô lại bắt đầu nghiên cứu sách dạy nấu ăn, được hưởng lây phúc của con, chất lượng thức ăn của anh cũng được nâng cao, nhưng tình huống nhiều khi là, anh làm chuột bạch trước, anh ăn xong rồi không thấy làm sao mới cho con ăn.
Thật sự không cam lòng chịu bị lạnh nhạt, anh cưỡng chế bế con ra khỏi vòng tay ôm ấp của cô, kết quả lại bị cô hiểu lầm là đang giành con, thật ra anh rất muốn thẳng thắn --- anh là đang giành vợ.
Con trai, sau này con sẽ có vợ của mình, đừng giành vợ của ba.
Lời này ngẫm lại cũng cảm thấy thật ấu trĩ, Tần Chinh anh minh thần võ sao có thể nói ra những lời này, nghĩ lại cũng cảm thấy hổ thẹn.
Cho nên kết quả là … Anh cứ một mực lặng lẽ vậy, rơi vào tình cảnh làm oán phu chốn khuê phòng …
Oán niệm của anh có lẽ là có tác động đến Chu Tiểu Kỳ đang chìm trong mộng kia, cô chuyển mình, mắt lèm nhèm mở ra, cô ngây ngốc cùng anh bốn mắt nhìn nhau, một lúc lâu sau líu ríu: “Anh sao vậy?”
Anh điều chỉnh cho ngọn đèn đầu giường tối đi một chút, cúi đầu, chóp mũi kề chóp mũi, nhẹ giọng nói: "Đòi nợ..."
“Uhm …” Chu Tiểu Kỳ chẳng nghiêm túc chút nào còn ừ một tiếng, hai tay vòng lấy cổ anh, nghiêng đầu dụi dụi vào cổ anh, vỗ vỗ sau lưng anh nói: "Ngoan, ngủ đi."
Cô là đang coi anh là con để mà dỗ đấy ư?
Tần Chinh dở khóc dở cười, xoay người lên giường, tiện tay ôm nhuyễn ngọc ôn hương vào lòng. Vất vả lắm vật mới về chủ cũ, tối nay anh không định để cho cô được ngủ yên ổn đâu.
Tay phải lần vào trong vạt áo của cô, cắn một miếng lên da trên cổ cô, Tần Chinh đè thấp giọng nói: “Có nhớ thứ hai tuần trước là ngày gì không?"
Chu Tiểu Kỳ giơ tay gãi gãi cổ, đẩy mặt anh ra, buồn ngủ không nói lên lời, anh lại hỏi lần nữa, cô mới lờ mờ nhớ ra: “À… Là ngày họp phụ huynh của cục cưng.”
Tần Chinh khẽ cắn môi, nghiêng người, đặt cô dưới thân, sáp lại gần hỏi: “Thật không nhớ ra?”
Qúa là mất mát …
Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên cô quên triệt để như thế. Trước kia luôn cảm thấy có cũng được mà không có cũng không sao, tỏ vẻ như là mình thật không cần ấy, nhưng một khi đã quen rồi, lại bỗng dưng không có, cái cảm giác mất mát này thật sự là gạt không đi được.
Đầu sỏ gây nên chuyện lại còn chưa nhận ra lỗi lầm, vẫn mù mịt như trước, vẫn xoay xoay đẩy anh ra, cau mày nói: “Đừng đè lên em, không thở nổi.”
Tần Chinh không nhanh không chậm cởi nút áo ngủ của cô: “Cứ từ từ mà nghĩ …”
“Mai em còn phải đưa cục cưng tới nhà trẻ ..." Chu Tiểu Kỳ tóm lấy tay anh.
Nhớ năm đó, cô đều nói là "Sáng mai anh còn phải đi làm" ...
Tần Chinh vẫn không nhúc nhích, nói: “Em không dậy được thì anh đưa đi.”
Cởi đến cái cúc cuối cùng, cô mới nhớ ra: A! Sinh nhật anh …”
“Rất tốt … Cuối cùng em cũng nhớ ra ..." Thừa dịp Chu Tiểu Kỳ còn đang chìm trong cảm giác áy náy, anh nhanh chóng cởi áo tháo thắt lưng, đợi Chu Tiểu Kỳ phản ứng lại, thì đã chẳng còn cách xoay chuyển.
“Em không cố ý đâu…”
“Vậy lại càng quá đáng, phải không?”
“Em biết sai rồi ... Em mua bù quà sinh nhật cho anh nhé ...”
“Qúa muộn rồi."
“Vậy anh muốn thế nào ...”
“Em nghe rõ ràng rồi ...”
Đêm dài, lắm mộng a …
Có câu nói rất hay, nợ là phải trả, thanh toán một lần vẫn tốt hơn cả, sợ nhất là trả theo kỳ hạn, lại còn lãi nữa chứ.
Tính linh hoạt của việc làm ông chủ lúc này cần thể hiện rồi, công việc buổi tối cũng không cần làm gấp, con tới trường có thể để thư ký Ngô đưa.
Lão Ngô đưa một tuần liền.
Trên xe, Bát Quái Thiên Vương đồng chí lão Ngô đưa cho Tần Hi một thanh chocolate.
“Tiểu Hi à, ba mẹ dạo này bận làm gì thế?” Tâm tình sếp rõ ràng đã ấm lại.
"Không thể nói được." Tần Hi vừa dở tự điển vừa cắn chocolate vừa nói.
Đồng chí lão Ngô đụng phải đinh, không hứng thú gì sờ sờ mũi.
“Vậy cháu đang bận gì thế?” Đồng chí lão Ngô tùy tiện hỏi một câu.
“Đặt tên cho em gái.”
Đồng chí lão Ngô trong tích tắc mắt sáng --- Ha! Hai vợ chồng còn có thể bận làm gì nữa, kế hoạch tạo người chứ gì!
Người nhu cầu không được thỏa mãn cuối cùng cũng được đền bù, cho nên sau cơn mưa trời l