Trong đầu hiện lên hình ảnh mấy ngày trước, Dung Dĩ Ân vui
vẻ nói với anh muốn nuôi dạy bọn nhỏ, có lẽ từ nhỏ đã thiếu hụt tình
thương của mẹ, cô nên cô khát vọng đem tất cả tình thương của mình cho
hai đứa bé, nếu đem con về đây cho mẹ anh chăm sóc, cô nhất định thất
vọng, đó là kết quả anh không muốn thấy nhất.
Hơn nữa, nói khó nghe một chút, nhà lớn có một đống người lớn, không cưng chiều hai nhóc thành vô pháp vô thiên mới là lạ.
"Mẹ, cái này mẹ nói không đúng rồi, Dĩ Ân không phải con đẻ của Vương Mỹ
Nguyệt, căn bản không cần lo vấn đề gien di truyền, hơn nữa con cảm thấy đứa bé nên ở cạnh mẹ, để mẹ chăm sóc." Mắt đen lạnh lùng nhìn mẹ, "Đây
là trách nhiệm của Dĩ Ân, cô ấy nhất định phải chăm sóc tốt đời thứ tư
của nhà họ Bách, giống như mẹ chăm sóc con và Mộ Hân, khi nhà họ Bách
mới có chúng con bà nội cũng để mẹ tự chăm sóc, tại sao Dĩ Ân không thể
làm vậy?"
Bà Bách rất không vui khi con trai không chịu cho bà
nuôi cháu, nhưng hết lần này tới lần khác anh nói chuyện rất có lý, hơn
nữa còn thành thạo trấn an bà, làm bà muốn tức giận cũng không tức giận
được.
"Cái thằng này, tưởng mắt của mẹ mù rồi sao? Mới kết hôn đã thành nô lệ của vợ rồi."
"Còn không phải do cha và ông nội dưỡng thành sao, người đàn ông nhà họ Bách chúng ta đều yêu thương vợ. Không phải mẹ cũng được cha đặt trong lòng
bàn tay mà nâng niu sao?"
"Bớt lắm mồm đi, thật sự muốn đóng băng tiền tiêu vặt của Mộ Hân?"
Định vậy, nhưng mẹ đã mở miệng, anh phải lùi một bước, "Dọa con bé một chút
thôi, nói như thế nào cũng là em gái con, hung giữ với con bé vì chỉ
muốn con bé thay đổi thói xấu khi nói chuyện thôi, ở trong nhà mình thì
không sao, nhưng khi gả ra ngoài, nếu không thay đổi, người thua thiệt
chính là con bé thôi. Mẹ cảm thấy con quá nghiêng với Mộ Hân sao?"
"Mẹ hiểu ý con, lần này nghe lời con, xem coi nha đầu khi có thay đổi thói xấu không."
"Mẹ, đối xử với Dĩ Ân tốt hơn một chút, cô gái kia rất yêu con của mẹ, mẹ
không hy vọng con hạnh phúc sao?" Bách Mộ Khắc thay đổi thái độ lạnh
lùng bằng vẻ mặt vô tội yếu đuối nhìn mẹ.
"Con tên tiểu tử này,
mẹ ăn thịt vợ con sao? Chỉ cần cô ấy làm tốt mọi việc, mẹ sẽ không sẽ
không bạc đãi nó." Bà Bách tức giận nói.
"Mẹ, con biết mẹ tốt nhất, con sẽ nói với cô ấy học hỏi mẹ làm con dâu tốt."
Lườm con trai một cái, "Ăn kẹo sao mag miệng ngọt vậy!"
"Là thật mà. Mẹ cũng biết con không biết nói ngọt."
"Được rồi, được rồi, đi xem vợ của con đi, không phải đã bảo dì bồi bổ thân
thể sao? Sao lại gầy như thế, bảo con bé ăn nhiều một chút, không thể để hai cháu trai bảo bối của mẹ đói bụng được."
Quả nhiên, muốn giải quyết bà mẹ chồng mặt lạnh tim nóng này, phải để đứa con trai hoàn mỹ tự thân xuất mã là tốt nhất.
"Mẹ cũng vậy, phải chăm sóc tốt bản thân, đừng tức giận." Trấn an mẹ xong, Bách Mộ Khắc cất bước đi lên lầu.
Mở cửa nhìn thấy Dung Dĩ Ân đang im lặng rơi nước mắt, đột nhiên nhớ tới
lúc trước sau khi cưới cũng có ngày thấy cô khóc trong im lặng như vậy,
bị anh thấy nhưng vội vàng nở nụ cười nói không có chuyên gì, lúc ấy anh cũng tưởng vậy, thật sự cho rằng không có chuyện gì, bây giờ nghĩ lại,
anh bị cô trả hàng không phải không có nguyên nhân, anh không phải là
người chồng tốt.
Đi lên phía trước, "Loại phương thức hoanh
nghênh này có phải quá nghiêm trọng rồi không?" Đặt mông ngồi xuống mép
giường, đưa tay lau đi nước mắt chưa kịp khô của cô.
Cô đỏ mắt nói, "Xin lỗi, Mộ Khắc, em không biết mẹ kế em có thể làm như vậy, em đã cố gắng ngăn cản bà ấy, nhưng..."
"Hư, đã bảo em đừng khóc, rất xấu." Sờ sờ mặt cô, "Chính anh đồng ý cho mẹ
kế em tiền, muốn bà ấy không đến quấy rầy em nữa, anh không muốn thấy em phiền lòng vì bà ta."
Kinh ngạc mở to mắt, "Anh, anh biết rồi hả?"
Người đàn ông gật đầu.
"Em, em... em cảm thấy rất mất thể diện, thật xin lỗi." Cô giống như đứa bé khóc thút tha thút thít.
"Có gì mà mất thể diện? Mình không thể lựa chọn ba mẹ, tuy nói bà ấy không
phải mẹ ruột của em, nhưng vì ba em, anh nghĩ em sẽ tiếp tục cho bà ấy
tiền, nếu đã như vậy không bằng để anh cho bà ấy tiền, hai mươi vạn một
tháng đối với anh không nhiều, nha đầu Mộ Hân kia tiền mua đồ trong một
tháng còn hơn vậy nữa. Cứ coi như anh lấy hai mươi vạn để mua sự yên
tĩnh đi, một case nhỏ."
"Mộ Khắc, mới vừa rồi Mộ Hân nói những lời kia... Là thật sao? Anh là bất đắc dĩ mới..." Cô nói không được nữa.
Bách Mộ Khắc không nói gì chỉ nhìn đôi mắt đẫm nước mắt kia. Một lúc lâu
sau, "Đúng, ban đầu lý do anh đồng ý lấy em chính là vậy."
Tim
Dung Dĩ Ân rơi xuống đáy cốc, mặc dù cố nén, nhưng vẫn không nén nổi mà
khóc thành tiếng. Thì ra Bách Mộ Khắc bị ép phải lấy cô, cô không phải
là người anh muốn...
"Như vậy đã vội vã khóc rồi? Muốn khóc, cũng phải đợi anh nói hết đã rồi hãy khóc." Trêu chọc cô xong, anh thu lại
vẻ mặt tươi cười nói: "Ban đầu là như vậy, nhưng em thử nghĩ lại xem sau đó anh đối xử với em như thế nào, Dĩ Ân, em còn muốn chấp nhất xem lúc
đầu anh bị bắt buộc hay không? Còn muốn hỏi gì nữa không?"
"..."
Không, không chấp nhất, không hỏi,
