Không Đợi Anh Ngoảnh Lại

Không Đợi Anh Ngoảnh Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325472

Bình chọn: 7.00/10/547 lượt.

lặng của cô, đột nhiên hỏi.

- Anh ấy là chồng em.

Nhìn bầu trời thành phố về đêm, cô nói xa xăm. Giờ Trọng Khải đang ở dưới bầu trời thế nào?

- Vậy còn anh? Tiểu Du, chồng trước sao?

Trong đêm tối, anh cười thật cô đơn, buồn bã.

- Không! Em chỉ là, chẳng qua là…

Chỉ là cái gì? Cô cũng không biết? Cô lắp bắp nói không ra lời, dường như đứa trẻ bị lộ bí mật, vừa chột dạ vừa bối rối.

- Tiểu Du!

Anh đột nhiên ôm lấy cô:

- Chẳng qua là vì em đã quen, quen có anh ấy ở bên cạnh. Sau này em ở lại, có anh yêu em, còn có Diệp Nhi, em sẽ quên đi những thói quen đó. Em rất lương thiện, sợ anh ấy sống không tốt đúng không? Tiểu Du, mỗi người sẽ tự có cách thức thích nghi với cuộc sống, rồi sẽ tốt thôi.

Cô vùi mình trong vòm ngực vững chãi của anh, để mặc anh ôm lấy mình.

Kỷ Dược Phi đẩy cô ra, mỉm cười, giọng nói trầm thấp như thứ rượu thuần ngọt lành:

- Tiểu Du, trong giấc mơ của anh cũng chính là như vậy, em ở trong lòng anh, anh say mê hôn em.

Anh vừa nói, môi vừa tiến tới sát cô.

Nụ hôn của anh, lúc trước sẽ luôn khiến cô thất thần, đỏ mặt.

Diệp Tiểu Du nhắm mắt lại, đến khi vừa chạm vào lại đột nhiên đẩy anh ra! Kỷ Dược Phi bị bất ngờ, cũng lùi về mấy bước.

Anh chớp mắt, hoảng sợ nhìn cô.

- Dược Phi, thật xin lỗi.

Cô ôm đầu, vẻ mặt mê loạn nhưng lại giống như đã hiểu ra điều gì, áy náy nhìn Kỷ Dược Phi.

Trong nháy mắt ấy, thói quen cũng được, di tình biệt luyến cũng được. Cô phát hiện, cô chỉ thích nụ hôn của Trọng Khải, chỉ thích vòng tay của Trọng Khải, không thể tiếp nhận được ai khác ngoài Trọng Khải động chạm đến, Kỷ Dược Phi cũng không.

Trước khi 25 tuổi, người cô yêu sâu đậm là Kỷ Dược Phi nhưng giờ cô thay đổi, cô đã tìm được đáp án của lòng mình, cô đã yêu Trọng Khải. Mặc dù cô chưa bao giờ nói với anh nhưng tình yêu đã khắc vào tâm khảm, như bị trúng tà, bất tri bất giác đã bị vây hãm.

Năm năm bầu bạn, không chỉ là che gió chắn mưa, tình yêu của anh đã đem đến cho cô một thế giới mới, khiến cho cô không bị biến thành một oán phụ.

Anh yêu cô, cô cũng đã yêu anh, chẳng qua là cô không phát hiện ra mà thôi. Nhưng giờ cô đã tỉnh táo.

Diệp Tiểu Du áy náy nhìn Kỷ Dược Phi, không muốn anh phải đem chân tình ra rồi chẳng được đền đáp nhưng tình yêu không phải là lòng thương hại. Cô không thể miễn cưỡng được. Cô muốn ích kỷ một chút, nước mắt ánh lên, giọng nói run rẩy:

- Dược Phi, em đã không thể quay về bên anh được nữa rồi. Dù lý trí nói cho em biết, nếu em trở về bên anh, chúng ta sẽ thật viên mãn. Nhưng quá nhiều chuyện xảy ra, cuộc sống năm năm bên Trọng Khải em không thể quên, trong lòng em đều chỉ có anh ấy, xin lỗi, em không thể quay đầu nữa rồi.

- Tiểu Du, tại sao? Những gì anh ấy cho em, anh đều có thể cho em.

Kỷ Dược Phi hoảng hốt nắm chặt tay cô.

- Không giống, nếu như bây giờ anh ở New Jersey, thấy em mang thai rồi đuổi theo em, em nhất định sẽ quay về theo anh. Anh không biết cuộc hôn nhân của em và Trọng Khải thực sự bắt đầu là sau khi Diệp Nhi chào đời. Đối với chúng ta, đó là cơ hội cuối cùng, nhưng đã lỡ mất rồi.

- Không, Tiểu Du!

Kỷ Dược Phi đau khổ nhìn cô:

- Em không thể mang đến cho anh một kỳ tích rồi lại nói với anh đó là giả dối được.

- Dược Phi!

Cô khẽ cười:

- Không có kỳ tích, mọi chuyện đều do con người cố gắng mới có được. Em yêu anh ngần ấy năm, từ khi 12 tuổi, thậm chí vì anh mà cố ý thi tốt nghiệp không tốt, anh khiến em thất thố, xảy ra tai nạn xe cộ nhưng chúng ta vẫn không thể làm đối phương hiểu được tâm ý của nhau. Đây chính là ý trời, không có cách nào cả, Dược Phi.

Nhìn vẻ kiên quyết của cô, Kỷ Dược Phi bất lực trong bóng đêm. Năm năm trước, anh không giữ được cô, năm năm sau anh vẫn không giữ được cô. Hai vai run rẩy, anh thất bại khóc:

- Vì Diệp Nhi, em cũng không làm được sao?

- Diệp Nhi từ khi chào đời đã vô cùng hạnh phúc, chưa từng thiếu tình thương của cha, anh có thể thấy Trọng Khải yêu con bé cỡ nào. Thậm chí vì chuyên tâm chăm sóc Diệp Nhi, mấy năm nay tụi em đều không sinh con.

- Đều là anh không tốt, anh không tốt!

Thua, thất bại thảm hại, Kỷ Dược Phi đau lòng lẩm bẩm.

Cô khẽ ôm lấy anh từ phía sau:

- Dược Phi, không phải anh ngu ngốc. Chỉ là chúng ta không có duyên phận, bỏ qua hết lần này đến lần khác. Nhưng em vẫn muốn cảm ơn anh, cảm ơn anh đã mang Diệp Nhi đến cho em,

Sau đó buông tay, từ giờ khắc đó lòng cô bình thản như gió, không còn trở ngại gì nữa.

Anh quay người:

- Nếu em không tìm được Trọng Khải, em sẽ trở về sao?

Biết rõ đáp án nhưng anh vẫn không cam lòng hỏi.

- Không đâu, em sẽ ở lại New Jersey làm việc, mang cả Diệp Nhi đi, con bé thích khí hậu, ẩm thực của nơi đó. Nhưng nếu con bé thích Trung Quốc, em sẽ đồng ý để nó ở bên bên anh. Với Diệp Nhi mà nói, anh là cha, em là mẹ, đây là sự thật. Mà Dược Phi, anh vĩnh viễn là anh Kỷ của em, em muốn thường xuyên được nghe tin tức về anh, biết anh có ổn hay không, biết anh ở dưới bầu trời nào, có được không?

Nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, sao anh có thể ngu ngốc để cô đi yêu người khác như vậy?

- Có thể không được sao? Diệp Nhi ở Mỹ, anh sẽ thường xuyên qua thăm


Insane