Không Được Giật Chồng Tôi

Không Được Giật Chồng Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323504

Bình chọn: 7.5.00/10/350 lượt.

g khi Giang Dĩnh Hồng sau xuất hiện hy vọng đó rất nhanh bị dập tắt.

Lúc ấy cô cho rằng hai người không có duyên, cũng từ bỏ ý định cùng anh kết giao, nhưng không thể vượt qua vẫn để cho mình động tâm với anh, không nghĩ tới đi một vòng, cho là vô duyên nhưng tình cảm chợt toát ra tia lửa, cuối cùng còn kết hôn, bây giờ giữa người với người duyên phận rất kỳ diệu,

"Nghĩ cái gì?" Tào Dục Phong huơ tay ở trước mặt cô.

"Nghĩ đến chuyện trước kia."

"Chuyện gì?"

Quý li còn chưa kịp trả lời, một âm thanh xa lạ chen vào.

"Anh Dục Phong."

Bởi vì là ban ngày do đó Quý Ly không có thả rèm cửa, cho nên quay đầu là có thể nhìn thấy khách đứng ngoài cửa, là một nữ sinh chừng hai mươi, buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo sơ mi sọc caro cùng quần jeans.

Tào Dục Phong thoáng kinh ngạc, nhưng rất nhanh khôi phục bình thường, quay sang Quý Ly nói: "Cô ấy là em gái Giang Dĩnh Hồng."

Quý Ly đứng dậy gật đầu chào với cô ấy, Giang Dĩnh Kỳ đi vào, cũng không nhìn Quý Ly một lần, chân mày nhíu chặt. "Em có chuyện muốn hỏi anh."

"Chuyện gì?"

Lúc này Giang Dĩnh Kỳ mới liếc nhìn Quý Ly, mặc dù Tào Dục Phong không có giới thiệu, nhưng cô cũng hiểu được phụ nữ trước mắt là vợ của Tào Dục Phong.

"Em đi làm thủ tục." Quý Ly nói, nguyên nhân khiến Giang Dĩnh Kỳ đến tìm Tào Dục Phong không khó đoán, thật ra thì cô không muốn đi, nhưng cô ở đây, sợ là Giang Dĩnh Kỳ rất khó mở miệng.

Tào Dục Phong cùng Quý Ly có cùng ý nghĩ, anh cũng cảm thấy Quý Ly không cần thiết phải tránh, nhưng có cô ở đây, Giang Dĩnh Kỳ sợ là rất khó mở miệng.

Quý Ly ra khỏi phòng bệnh, may mắn bệnh nhân chung phòng và người nhà của họ đã đi dạo, không có trong phòng bệnh, nếu không thật không tiện để nói.

Chẳng qua Quý Ly không đi xa, cô đứng bên ngoài phòng bệnh, chờ xem Giang Dĩnh Kỳ nói chuyện gì.

"Anh và chị em đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại xảy ra tai nạn?"

Hết chương 8

Quả nhiên đến hỏi chuyện này! Quả nhiên không ngoài suy nghĩ Quý Ly.

"Chị em không nói cho em biết sao?" Tào Dục Phong cau mày.

"Chị ấy nói hai người vì chuyện làm ăn mà xảy ra tranh cãi, em hỏi tranh cãi như thế nào, chị ấy liền nói em đừng hỏi nhiều như vậy, rốt cuộc trên xe hai người đã xảy ra chuyện gì?" Giang Dĩnh Kỳ mặt không tốt. "Có phải anh làm chuyện gì quá đáng với chị em hay không, nếu không tại sao chị ấy lại cầm ví da đánh anh?"

Sáng sớm hôm nay cô ngồi xe lửa đến đây, thấy chị gái bị gẫy tay, cổ cũng bị trật, cục tức này thật sự nuốt không trôi, cũng may chị không có đáng ngại, vừa mới chuyển từ phòng đặc biệt sang phòng đơn.

"Anh làm chuyện gì mà quá đáng với cô ấy?" Tào Dục Phong không thể tưởng tượng được mà nhìn Dĩnh kỳ.

"Chị em không phải là loại người không có lý trí lấy túi xách đánh người, nhất định anh đã nói hoặc làm điều gì quá đáng." Giang Dĩnh Kỳ bình tĩnh nói.

Từ nhỏ Giang Dĩnh Kỳ đã sùng bái chị mình, tự nhiên sẽ cho rằng Dĩnh Hồng nhất định không làm sai chuyện gì, vì vậy lỗi thuộc về Tào Dục Phong, Tào Dục Phong mới phải người chịu trách nhiệm.

Tào Dục Phong biết Giang Dĩnh Kỳ sùng bái giang dĩnh hồng, anh cũng không trách cô cố gắng đem sai lầm đổ lên người anh, nhưng không chứng tỏ rằng anh muốn nhận hết sai lầm của Giang Dĩnh Hồng.

"Anh cũng không biết tại sao chị em đột nhiên tức giận đánh người, chính em đi hỏi chị của em đi." Anh thật sự không hiểu tại sao Giang Dĩnh Hồng đột nhiên lại như vậy.

Có lẽ cả đờiTào Dục Phong cũng sẽ không nghĩ đến lời chế giễu lúc ấy của mình là cọng rơm làm gãy lưng lạc đà*.

(*Cọng rơm làm gãy lưng lạc đà: Ngạn ngữ (Thế kỷ 19, ở Ả-rập, một người đàn ông có một con lạc đà rất biết nghe lời. Ông muốn biết con lạc đà của mình có thể mang hết đống rơm lớn này đi hay không nên đã đem rơm chất lên lưng lạc đà. Trước khi ông bỏ lên lưng nó cọng rơm cuối cùng, nó vẫn đứng bất động ở đó. Nhưng khi ông ta bỏ cọng rơm cuối cùng lên thì con lạc đà khụy chân, ngã xuống rồi chết.) Nghĩa tương tự như “một giọt nước làm tràn ly”, ý nói đã quá sức giới hạn chịu đựng cuối cùng.)

Căn bản Giang Dĩnh Kỳ không tin lời anh, trước kia Tào Dục Phong cùng chị gái quen nhau, cô cũng không ghét anh, nhưng hiện tại cô cảm thấy anh thật đáng ghét.

"Anh đã kết hôn, tại sao lại còn dây dưa với chị em?" Cô nghiêm mặt hỏi.

"Em hãy đi hỏi chị mình, anh cũng rất buồn bực tại sao cô ấy lại dây dưa không dứt." Anh không muốn ở trước mặt Giang Dĩnh Kỳ nói Giang Dĩnh Hồng sai trái, nhưng cũng không muốn bị oan, bị hiểu lầm mình thà chết cũng dây dưa không dứt.

"Anh có ý gì?" Giang Dĩnh Kỳ phát hoả. "Ý anh nói là chị em quấn lấy anh sao?"

Anh không muốn cùng cô cãi cọ, dù sao cô nhất định sẽ đứng về phía chị mình.

"Em đi hỏi chị em đi!"

"Anh không phải có tật giật mình đấy chứ?" Giang Dĩnh Kỳ sắc bén nhìn chằm chằm anh.

Anh nhăn mày. "Cái gì mà có tật giật mình?"

"Anh. . . . . ." Giang Dĩnh Kỳ chần chờ hai giây, cuối cùng vẫnnói ra nghi ngờ của mình. "Anh không phải là muốn chị em làm vợ nhỏ, cho nên chị ấy mới đánh anh?"

Kiếp này Tào Dục Phong chưa từng khiếp sợ như vậy, cằm quả thật muốn rơi xuống, Quý Ly đứng ở bên tường nghe lén cũng


Insane