thiếu phu nhân thấy vậy vội nói: “Có gì bình tĩnh nói”.Trình Doãn Chi tức giận,nói: “Anh không còn gì để nói với nó,nó lấy Doãn Tĩnh Uyển,chính là không còn cần cái nhà này
nữa,chính là không cần họ Trình nữa,còn gì để nói chứ?”.
Trình Tín Chi vẫn bình tĩnh: “Anh cả tuy sinh ra ở Ủng Nam,nhưng bảy tuổi đã theo cha mẹ đến Mỹ ở chục năm,thời
gian ở nước ngoài cũng nhiều hơn trong nước,em tưởng anh đã chấp nhận
quan điểm dân chủ phương tây,không bị gò bó bởi tư tưởng cũ.Anh lại câu
nệ quan niệm phong kiến như thế,không chịu chúc phúc cho hôn nhân của
em,em và Tĩnh Uyển ngày mai sẽ quay về Mỹ”.Trình Doãn Chi phẫn nộ,nói:
“Biến,cậu đi ngay bây giờ cho tôi!Tôi câu nệ?Tôi cổ hủ?Tôi là nghĩ cho
cậu,Mộ Dung Bái Lâm giờ khác xưa rồi.Từ lúc định đô ở Ô Trì đến nay,hắn
làm việc ngày càng ngang ngược,không bao giờ hỏi rõ nguyên do sự tình,có lúc Cẩn Chi cũng không kiềm được hắn,hắn có thể tha cho cậu sao?”.
Đại thiếu phu nhân nói: “Tín Chi cậu
không có ở nhà nên có nhiều việc cậu không biết.Năm năm trước Cẩn Chi và tổng tư lệnh cãi nhau một trận lớn,hai người suýt nữa ly hôn,việc này
nói ra là Cẩn Chi hơi tắc trách”.Trình Doãn Chi nói: “Việc này sao có
thể trách Cẩn Chi?Lúc đó Cẩn Chi đang mang thai,Mộ Dung Phong còn chọc
giận nó như thế”.Đại thiếu phu nhân noí: “Tức giận thì tức giận cũng
không thể ra tay tàn nhẫn như thế,em nghe nói người phụ nữ đó lúc chết
mắt cũng không nhắm được.Tổng tư lệnh sau khi biết cầm súng đi tìm Cẩn
Chi,nếu không phải người bên cạnh ngăn lại,không biết đã xảy ra việc gì
nữa”.
Trình Doãn Chi bực mình nói: “Phu
nhân,sự việc đã qua rất lâu rồi,bây giờ còn nói làm gì.Bây giờ hai người họ vẫn đang rất tốt đó sao?Hai vợ chồng làm sao mà không cãi nhau vài
câu chứ?Bái Lâm xuất thân quân đội,nói không được liền động dao động
súng”,lại quay mặt lại nói với Tín Chi: “Cậu tư ,anh cả không phải là
muốn can thiệp vào chuyện riêng cuả cậu,chỉ là cậu ít nhiều nghĩ cho gia đình.Cục diện bây giờ không như năm đó,Mộ Dung Phong đâu đâu cũng cản
trở Trình gia,vọng tưởng qua cầu rút ván.Tuy nghị viện vẫn chịu ảnh
hưởng của chúng ta,nhưng mấy năm nay tình hình thay đổi to lớn,làm sao
nhường nhịn một,hai phần?Sư việc tuy đã qua lâu như thế,nhưng cậu lấy
Doãn Tĩnh Uyển,việc cũ hễ nhấc lại không chỉ Mộ Dung Bái Lâm và Doãn
tiểu thư xấu mặt,cậu còn đặt Trình gia chúng ta vào thế gì?”.
Trình Tín Chi nói: “Kết hôn là việc của
em và Tĩnh Uyển,anh cả,nếu anh không thể thông cảm được thì sau khi
chúng em về Mỹ sẽ không bao giờ quay trở lại nữa”.
Trình Doãn Chi tức đến điên người: “Cậu…cậu…cậu thật là không thể hiểu được!”.
Trình Tín Chi im lặng không nói,Trình
Doãn Chi thở hổn hển tức giận,bỗng nghe người hầu báo cáo: “Đại thiếu
gia,tổng tư lệnh tới”.Trình Doãn Chi hoảng hốt vô cớ hỏi: “Việc gì mà
không gọi điện trước?Bình thường không phải đều giới nghiêm trước
sao?”.Người hầu đã nói: “Nghe người hầu nói,tổng tư lệnh nói,tuy ngày
mai mới là ngày sinh nhật chính thức,gõ trống khua chiêng đến chúc
mừng,hình như không được tôn trọng người có sinh nhật cho nên đặc biệt
đến trước một ngày”.
Trình Doãn Chi hỏi: “Tổng tư lệnh đâu?”.Người hầu đó cung kính đáp: “Đã đi ra thư phòng nhỏ phía sau rồi”.
Trình Doãn Chi hơi thở phào ,nói: “Vậy
tôi lập tức đến ngay”.Anh quay mặt lại nói với Trình Tín Chi: “Chúng ta
nói tiếp sau,em đưa Tĩnh Uyển về phòng nghỉ ngơi chút đi”.Trình Tín Chi
mỉm cười: “Cảm ơn anh”.Trình Doãn Chi hừ một tiếng,quay đầu đi ra ngoài.
Thư phòng nhỏ thật ra là một khuôn
viên yên tĩnh,bình thường chỉ dùng để tiếp đãi khách quý.Mộ Dung Phong
thỉnh thoảng đến,hể đến là tới đây nghỉ ngơi trước.Ở đây bài trí theo
phong cách cổ điển nhả nhặn,trong khuôn viên giữa căn nhà,lác đác mấy
cây hoa nhài,lúc này đã lá xanh mướt khắp cành,Mộ dung Phong khoanh tay
đi qua ,bỗng nghe thấy tiếng người hầu lạnh lùng hỏi: “Ai thế?”.Ngẩng
đầu lên chỉ thấy cửa sổ phòng khách mở ra,một thằng sáu nhóc,bảy tuổi
đang nhẹ nhàng,lanh lẹ trèo qua từ cửa sổ rơi xuống đất,thấy đám cảnh vệ vác súng lên,nhất thời ngưng cười,buông tay xuống nghiêm trang gọi một
tiếng: “Cha”.
Mộ Dung Phong chau mày,hỏi: “Sao con lại ở đây,mẹ con đâu?”.Thằng nhóc đó chính là Mộ Dung Thanh Du con trưởng
của Mộ Dung Phong,Mộ Dung Phong xưa nay dạy con nghiêm khắc,người hầu
thấy anh hỏi như thế,liền toát mồ hôi lạnh.Mộ Dung Thanh Du vẫn chưa trả lời,bỗng nghe thấy giọng trẻ con non nớt của bé gái bên trong cửa sổ:
“Thanh Du đợi chị”.Tiếp theo là một cái bóng màu đỏ lướt qua,một bé gái
trèo qua cửa sổ,chỉ tầm sáu bảy tuổi,trên đầu đội một chiếc mũ lớn,trên
mũ cắm mấy chiếc lông rực rỡ sắc màu,khuôn mặt trắng trẽo xinh đẹp bị
chiếc mũ che đi hơn một nửa.Cô bé kéo chiếc mũ ra,chỉ thấy đôi mắt đen
láy,trong sáng thuần khiết như màu đêm đen thăm thẳm.Cô bé vốn ngồi trên bậu cửa sổ,liền trượt xuống dưới,chỉ nghe “roạt roạt” một tiếng,chiếc
váy hoa màu đỏ rực rở của cô bé bị mắc,rách một vệt lớn.Cô bé đứng
vững,thoải mái lấy mũ phủi phủi bụi trên váy,ngẩng đầu lên cười ngọt
ngào với anh,lộ ra lúm đồng tiền sâu ho
