ề phương
Tây, Cậu Sáu liền nhìn hắn ta bằng con mắt khác. Đồ của người Tây hoa
hòe hoa sói, chỉ nhìn đẹp mắt. Đánh trận vẫn nên một súng một đạn, là
thật nỗ lực mới có thể thắng được. Cậu Sáu chỉ nghe họ xúi bẩy lung
tung, sớm muốn có ngày hối hận không kịp!”.
Mộ Dung Phong nói: “Chú Thường hà tất
phải nổi nóng, chú cần quân lương, cháu chuyển đến cho chú là được rồi”. Thường Đức Quý vẫn “hừ” mộ tiếng nói: “Vậy tôi sẽ đợi”. Nói xong câu
này, ông ta lại tiếp: “Cậu Sáu ăn ngon miệng, tôi xin cáo từ”.
Sau khi ông ta đi, Tĩnh Uyển nghe tiếng
dao ăn quẹt trên đĩa bạc của Mộ Dung Phong, âm thanh rất rõ ràng, anh
đặt dao dĩa xuống. Anh thấy cô nhìn mình liền cười cười nói: “Họ đều là
người thô lỗ cầm quân đánh trận, bình thường nói chuyện đều như thế,
khiến Doãn tiểu thư chê cười rồi”.Tĩnh Uyển nhẹ nhàng đáp: “Cậu Sáu đã
coi tôi là bạn, hà tất phải khách sáo thế?”. Mộ Dung Phong nói: “Chung
quy vẫn rất thất lễ, vốn là muốn giúp Doãn tiểu thư tẩy trần, ai ngờ lại mất hứng thế này”. Anh lại nói tiếp: “Buổi tối đại kịch viện Quốc Quang có vở Võ Gia Pha của ông chủ Ngụy, không biết Doãn tiểu thư có
chịu nể mặt tôi không, coi như tôi mượn hoa dâng Phật, mượn kịch hay của ông chủ Ngụy để tạ lỗi với tiểu thư”.
Anh nói khách sáo như vậy, Tịnh Uyển
không dám từ chối, nói: “Chỉ là tôi có một yêu cầu quá đáng, mong Cậu
Sáu đồng ý. Tôi muốn đi thăm Hứa Kiến Chương một lát”. Mộ Dung Phong
đáp: “Đây là lẽ thường tình của con người, sao nói là yêu cầu quá đáng
chứ, việc này tôi có thể sắp xếp”. Anh lập tức gọi người đem giấy mực
đến, vội vã viết lệnh trên bàn ăn, lại gọi người chuẩn bị xe, dặn dò:
“Đưa Doãn tiểu thư đến nhà tù Đông Thành”.
Nhà tù Đông Thành ở ngoại thành, ngồi
trong xe nhìn cây cối hai bên đường không ngừng lùi lại phía sau, cô cảm thấy con đường như thế đi mãi không đến đích. Bây giờ đang là mùa xuân
hai bên đường bằng phẳng tĩnh mịch, xanh tươi như dệt, nhưng cô không có tâm trạng nào mà ngắm cảnh. Khó khăn lắm mới thấy bức tường cao của nhà tù, trong lòng càng trở nên buồn bã.
Trưởng nhà tù nhìn thấy bức lệnh của Mộ
Dung Phong, đương nhiên vô cùng cung kính, đưa cô vào căn phòng làm việc của mình, lại đích thân pha trà xong mới dặn dò người đi đưa Hứa Kiến
Chương đến. Tĩnh Uyển làm gì có tâm trạng uống trà, cô vừa nghe thấy
tiếng bước chân vẳng lại từ hành lang, trong lòng đã rối bời bời. Chỉ
nghe thấy tiếng lạch cạch mở cửa, hai lính canh dẫn Hứa Kiến Chương vào, quần áo trên người cũng coi như gọn gàng, chỉ là không cạo râu, gương
mặt tiều tụy đến mức vàng vọt, hai xương gò má nhô lên rất cao. Không
ngờ mấy ngày không gặp, một công tử phong độ đã thành tù nhân, Tĩnh Uyển đi lên một bước nắm tay anh, muốn nói chuyện, khóe miệng hơi run, chưa
nói nổi một tiếng nào, nước mắt đã lã chã lăn xuống.
Trưởng nhà tù thấy tình cảnh này, liền
cùng hai lính canh lui ra. Tĩnh Uyển chỉ cảm thấy tủi thân, khó nói
thành lời, làm sao cũng không ngăn được nước mắt, Hứa Kiên Chương cũng
rất buôn, một lát sau mới gượng nói: “Em đừng khóc”. Tĩnh Uyển giờ mới
dần thôi khóc, lấy khăn tay ra lau khóe mắt nói: “Anh tạm thời chịu đựng thêm mấy ngày nữa, em đang cố gắng nghĩ cách. Vừa nãy em đã xin trưởng
tù đổi giúp anh một căn phòng tốt hơn, quan tâm tới anh hơn một chút”.
Hứa Kiến Chương giờ mới hỏi: “Sao em lại đến”. Tĩnh Uyển sợ anh lo lắng, nói: “Cha đến tìm đường giúp, em cứ nằng nặc đòi theo cha”. Hứa Kiến
Chương nghe cô nói cha đi cùng mới hơi yên tâm. Tĩnh Uyển lại đưa quần
áo mình đem đến cho anh, ngoài ra có một tùi tiền nặng, nói: “Anh ở đây
chắc chắn cần dùng rất nhiều tiền, nếu không đủ thì bảo người đưa thư,
em lại đem đến cho anh”.
Hứa Kiến Chương nói: “Làm khó em rồi”.
Anh sợ cô lo lắng, cố gắng cươi tươi nói: “Thật ra người ở đây cũng quan tâm đến anh, ăn uống cũng không quá tệ. Em đừng quá lo lắng, xem em
kìa, gầy quá rồi”. Tĩnh Uyển vốn đã hơi an lòng, nghe anh nói thế, mắt
lại hoe đỏ: “Anh yên tâm, em nhất định nghị cách cứu anh ra”. Hai người
họ bỗng nhiên gặp mặt, có quá nhiều điều không biết phải nói từ đâu,
Tĩnh Uyển thấy bên ngoài cửa lính canh và người theo hầu đưa mình đến
thỉnh thoảng ngó vào trong phòng, rất nhiều lời không tiện nói, lại sợ
Hứa Kiến Chương lo lắng, lung tung, chỉ nói đã tìm được người giúp đỡ,
có hy vong được thả, để Hứa Kiến Chương yên tâm.
Cô ra khỏi nhà tù, lúc quay lại soái
phủ, trời đã xế chiều, xe vẫn đi thẳng vào bên trong mới dừng lại. Cô
xuống xe, xung quanh là cây cối rậm rạp um tùm, trời dần dần xầm tối,
ánh chiều tà hắt trên lá cây, khiến người ta càng có cảm giác u buồn.
Người hầu của soái phủ biết cô là khách quý của Mộ Dung Phong, làm gì có ai không nịnh bợ, họ niềm nở cười nói: “Doãn tiểu thư đến vườn hoa ngồi một lát được không? Cậu Sáu đang họp lát sau sẽ đến ngay”.
Cô ngồi uống trà ở hoa viên, vừa ngồi
được một lúc,đột nhiên bên ngoài cửa có một giọng nói yểu điểu của con
gái gọi: “Anh”. Cô quay đầu lại nhìn, là một cô gái khoảng hai mươi
tuổi, tướng mạo tuy không phải rất đẹp, nhưng thanh tú, vừa nhì
