ói của Ngụy Dược xen lẫn chút phê bình bất mãn.
Tả Dữu xoa tay, đứng lên. Rốt cuộc với “ông chủ mới” nhảy dù tới công ty của chú Vạn, bản thân cô không thể nói rõ là ghét hay là thích.
Nhưng đứng trên lập trường Ôn Hân, cô có đầy đủ lý do không thích Ngụy Dược....bởi vì rất rõ ràng, Ôn Hân không thích.
Từ nụ cười yếu ớt vừa rồi nhanh chóng đóng băng như hiện tại, thời gian Ôn Hân thay đổi sắc mặt tổng cộng không vượt quá ba giây.
"Tới công ty xử lý chút chuyện." Sau này, loại cơ hội gặp mặt này sẽ không ít, Ôn Hân ép buộc mình phải thích ứng với kiểu đối thoại này.
Âm thanh mở cửa xe kêu cạch một tiếng, Ngụy Dược vừa mới xuống xe lại lần nữa đứng bên chiếc xe, tay khoác lên trên cửa xe tay lái phụ, nhìn Ôn Hân: "Lên xe, tôi đưa em về."
"Không cần, tôi thuê xe về, Tả Dữu sẽ đưa tôi về." Sợ anh nói một mình cô không được, Ôn Hân kéo Tả Dữu xuống nước.
"À? Ồ. Dạ! Em đưa chị về!" Tính khí Tả tiểu thư lớn thì lớn, khác nhau thì khác nhau, thời khắc mấu chốt vẫn phản ứng rất nhanh, Ôn Hân từ "người vô danh" trực tiếp được thăng lên làm "chị", tốc độ có thể so với tên lửa vận chuyển.
"Cô cũng cùng lên xe đi." Ngụy Dược nhìn cũng không nhìn Tả Dữu một cái, trực tiếp đi tới bên cạnh Ôn Hân, đến sát cô nói"Tự mình lên, hay là tôi ôm em lên, hai chọn một."
Nhớ tới dáng vẻ ngày đó người kia ôm cô lên xe, giọng điệu của Ngụy Dược muốn dịu dàng cũng không tự giác cứng rắn.
Thời gian quả nhiên không chỉ có thể làm tiêu tan tất cả tình cảm, mà cũng có thể thay đổi những thứ vốn có, ví dụ như sự dịu dàng quan tâm của Ngụy Dược không thuần túy nữa. Mà cho dù là anh của bây giờ, hay là anh của quá khứ, Ôn Hân đều muốn vạch rõ giới hạn.
Vì vậy, Ôn Hân không thể không làm anh"Biết khó mà lui" .
"Vậy làm phiền Ngụy Tổng rồi." Tránh khỏi tay của Ngụy Dược, Ôn Hân kéo Tả Dữu cùng nhau chui vào ghế sau.
Ôn Hân ngồi vào trong xe không thấy, vẻ mặt Ngụy Dược ở cửa tay lái phụ nhiều lần tang thương.
Mặc dù thứ hai là ngày làm việc, nhưng trường học còn chưa đến ngày khai giảng, cho nên mặt trời vừa mới nhô ra, đám trẻ con trong xã khu chạy tới chơi đùa như điên đầy cả tiểu khu.
Ôn Noãn tính tình hoạt bát hiếu động nhất nhưng hôm nay lại không ra khỏi cửa, buổi sáng sau khi tạm biệt cô, cô nhóc lại cởi quân áo, chui vào trong chăn mở to mắt ngủ.
Ôn Lĩnh kỳ quái, đẩy xe lăn đi vào nhìn hai lần, gọi như thế nào, cô nhóc cũng không dậy. Ôn Lĩnh hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là ra ngoài bán hàng.
Ôn Noãn núp ở trong chăn chu cái miệng nhỏ nhắn, nói thầm: "Bữa ăn ngon, răng này mới có thể mau mọc.... bữa ăn ngon, răng này mới có thể mau mọc...." Cứ lẩm bẩm như vậy, cô nhóc tràn đầy sức sống lại thật sự ngủ thiếp đi.
Trong giấc mộng, Ôn Noãn gặp Ultraman, nhìn thấy Ultraman đánh tiểu quái thú tan tác tơi bời, vui vẻ vỗ tay bành bạch.
Nhưng hôm nay phim hoạt hình dài hơn bình thường rất nhiều, Ultraman đánh rất lâu mà cũng không đánh ngã được tiểu quái thú, Ôn Noãn có chút nóng nảy, cánh tay và bàn chân nhỏ bé đi theo âm thanh trợ giúp Ultraman hành hung tiểu quái thú.
"Hơ, ha...."
Ầm!
Ôn Noãn từ trên giường lăn xuống đất dụi mắt, bị tiếng vang bên tai cực lớn làm giật mình, "Ba.... Ba.... Ba!"
Ôn Noãn sợ hãi ngay cả giày cũng không mang, chạy chân không ra khỏi phòng, chạy tới trước phòng có âm thanh.
Ôn Hân được Tả Dữu đỡ, đứng ở một góc của siêu thị, thờ ơ lạnh nhạt với tất cả xảy ra trước mặt, thời khắc kia, trong lòng cô không rõ là vui vẻ, khổ sở, hay là đau lòng cho anh trai.
Tả Dữu ở bên cạnh không bình tĩnh như Ôn Hân, lúc cô thu lại điện thoại thì tay đều đã run hết lên cả rồi.
Tổng cộng chỉ từng gặp Ôn Lĩnh một lần, ấn tượng duy nhất chính là cả người tàn phế ý chí không kiên định. Trừ ít nói ra hầu như không tồn tại cảm giác, không còn gì khác.
Cô không ngờ, Ôn Lĩnh ngay cả chân cũng không có, nổi giận lên lại có sức bộc phá như vậy.
Đã không nhớ rõ đây là chai bia thứ mấy bị ném vỡ rồi, ánh mắt Ôn Lĩnh đỏ như máu nhìn mẩu thủy tinh đầy đất, mấy lần không khống chế được muốn trực tiếp qua cho anh ta mấy bạt tai, nhưng cuối cùng tay vẫn buông xuống.
"Anh cả, nếu như đập đồ lên người em có thể làm anh hả giận, vậy anh cứ đập, chuyện lúc trước, là nhà em nợ mọi người, em xin lỗi, em bảo đảm, lần này trở về nhất định sẽ hết sức bồi thường cho anh và Ôn Hân."
Ngụy Dược nói ra khỏi miệng, không làm Ôn Lĩnh bình thường, ngược lại làm anh càng kích động hơn. Chai rượu dọc theo kẽ hở của tay đinh một tiếng, rớt xuống đất, hai bàn tay vung lên của Ôn Lĩnh nắm lại thành quyền, chỉ vào nửa phần chân còn lại, cúi xuống không khống chế được: "Bồi thường, cậu bồi thường như thế nào, cậu có thể bù cho tôi một đôi chân hoàn chỉnh? Còn có thể tìm vợ tôi về, hay là thủ đoạn của nhà họ Ngụy cậu phi thường, có thể làm cha sống lại! !"
Tay Ôn Lĩnh run run chỉ vào bàn thờ, môi nói liên tục run rẩy .
Chuyện đến mức này, Ôn Hân cảm thấy vậy là đủ rồi, làm cảm xúc đè nén trong lòng mấy năm của anh trai đều tung hết ra, cũng làm người nào đó biết khó mà lui.
"Ngụy Dược...." Người không nên ở chỗ này đến lúc phải đi
