XtGem Forum catalog
Không Nhận Người Tình Cũ

Không Nhận Người Tình Cũ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324590

Bình chọn: 10.00/10/459 lượt.

. . . ." Hạ Lâm Đế nhìn như ôn hòa, nhưng kì thực ánh mắt rất bén nhọn, chính là một người vô cùng quyết liệt! Ajay không tự chủ hít sâu một cái.

Hạ Lâm Đế quay đầu, đôi mắt đen nhìn Đào Khuynh sau lưng Ajay, lạnh lùng mở miệng.

"Không nhìn thấy sắc mặt cô ấy tái nhợt sao? Bộ dạng ốm bệnh như thế làm sao làm việc được?"

"Tiểu Khuynh?" Ajay quay lại nhìn về phía cô, ảo não nhận ra mình bây giờ mới chú ý tới điểm này.

Thật sự cô rất không thoải mái, nhưng không có suy yếu đến mức không hoạt động được!"Tôi không sao, không cần phải. . . . . ."

"Im miệng." Hạ Lâm Đế Lệ ngắt lời cô, lập tức đẩy ra kẻ chướng mắt Ajay, ôm lấy eo cô." Không được anh cho phép, không được lên núi."

Sáng sớm ở phòng ăn anh nhìn sắc mặt của cô đã cảm thấy không bình thường, nhưng lúc đó anh đang bận công việc, không cách nào quan tâm cô ngay được. Sau khi hết bận trở lại khách sạn thì anh mới biết cô cư nhiên đi theo các đồng nghiệp lên núi tìm địa điểm chụp ảnh.

Anh nhớ tình trạng của cô, thế là một đường chạy tới, khi nhìn thấy cô tay ôm bụng, sắc mặt tái nhợt, lửa giận nhanh chóng bốc lên.

"Anh... anh thả em xuống. . . . . ." Người đàn ông này thật quá bá đạo! Đào Khuynh muốn giãy giụa, nhưng bởi vì đau bụng mà cả người vô lực.

Hạ Lâm Đế nhìn chằm chằm vẻ mặt cô, nhỏ giọng hỏi: " Đau bụng đến kỳ đúng không?"

Đào Khuynh cắn môi, chột dạ rũ mắt. Ai! Cô có thể lừa gạt được mọi người, chính là không thể gạt được anh, bởi vì trước đây mỗi lần đau đớn đều là anh ở bên cạnh giúp cô . . .

"Mỗi lần đều đau đến muốn ngất, tại sao còn kiên trì muốn làm việc? Là em muốn ai lo lắng đây?" Hạ Lâm Đế rất rõ ràng, cô đến kỳ sinh lý luôn đau đến sắc mặt trắng bệch. Cô ở tình trạng này còn dám đi theo các đồng nghiệp lên núi?

"Thật xin lỗi. . . . . ." Đào Khuynh biết mình có lỗi, ngoan ngoãn nói xin lỗi.

Ajay không cách nào nghe rõ đối thoại của bọn họ, nhưng anh không muốn đem Đào Khuynh giao cho Hạ Lâm Đế.

"Tôi sẽ chăm sóc tiểu Khuynh, Hạ tiên sinh không cần lo lắng!" Anh tiến lên, lòng như lửa đốt nói.

"Cô ấy để tôi chăm sóc." Hạ Lâm Đế dò xét nhìn Ajay một cái, ôm chặt ở Đào Khuynh.

Thấy Hạ Lâm Đế muốn dẫn Đào Khuynh đi, Ajay vội vàng đuổi theo, hét lớn: "Tôi... tôi đã nghe tiểu Khuynh nói rồi, anh căn bản không phải là chồng của cô ấy! Nếu cô ấy không muốn, tôi sẽ không giao cô ấy đưa cho anh."

Hạ Lâm Đế hừ lạnh một tiếng, "Bàn về tư cách, anh còn kém xa lắm."

Ajay còn chưa kịp đáp lại, Đào Khuynh liền mở miệng trước.

"Tôi vốn là muốn giúp đỡ mọi người, lại không nghĩ rằng tạo thành gánh nặng cho anh, thật xin lỗi. Ajay, anh nhanh đuổi theo mọi người thôi."

"Nghe chứ?" Hạ Lâm Đế nhàn nhạt ném xuống những lời này.

Khi nghe thấy Đào Khuynh giúp Hạ Lâm Đế nói chuyện, Ajay đã hiểu tâm ý của cô, nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, anh mất mát thở dài. Phần tình cảm này nên kết thúc rồi.

Lên tới phòng nghỉ, Hạ Lâm Đế lập tức đem người trong ngực thả xuống giường đệm mềm mại, còn mình thì ngồi ở mép giường.

"Tại sao không chăm sóc thân thể mình cho tốt?" Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng bệch của Đào Khuynh, tay anh cầm bàn tay nhỏ bé, lạnh lẽo của cô, giọng chất chứa thương xót.

Ánh mắt của anh quá nóng bỏng, Đào Khuynh mắc cỡ không dám nhìn thẳng.

"Em từ trước tới nay đều sẽ đau bụng khi đến kỳ, sớm đã thành thói quen rồi."

"Thói quen? Em rõ ràng đau đến đổ mồ hôi lạnh." Một tay anh vuốt ve gương mặt cô, đầu lông mày nhăn lại.

"Trước kia không phải đã đi khám rồi sao, hay lại quên uống thuốc rồi?"

"Em có uống. . . . . ." Hạ Lâm Đế biết đặc điểm của cô khi có đến kỳ sinh lý, trước đây anh thường dặn dò cô đi khám, bắt cô uống thuốc, còn tưởng rằng cô đã biết tự lo cho mình.

"Vậy làm sao vẫn đau? Hôm nào đi khám lại xem." Thấy cô đau đớn như vậy, anh không thể không quản, lần này sẽ phải tự mình theo cô đi!

Nghe vậy, Đào Khuynh hoảng sợ, lập tức lắc đầu.

"Không cần!" Cô phát hiện anh lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, vội vàng giả bộ trấn định nói: "Chuyện này cần uống thuốc điều dưỡng lâu dài, lần nào đi khám bác sỹ cũng nói như vậy."

Phản ứng của cô quá mức kích động, rất không thích hợp. Hạ Lâm Đế khẽ nheo lại đôi mắt đen, bàn tay khẽ vuốt cái trán của cô, "Nói không chừng tìm bác sỹ khác sẽ có phương thức trị liệu tốt hơn."

Đào Khuynh sợ anh tiếp tục chủ đề đi khám, vội vàng đẩy tay anh ra, căng thẳng nở nụ cười." Đang đau, anh đừng có mà càm ràm."

Nghe cô nũng nịu, Hạ Lâm Đế bật cười. "Chê anh nói nhiều sao?"

"Dạ, nói thật nhiều."

Xem ra cô rất sợ gặp bác sĩ. . . . . . Nguyên nhân sẽ hỏi lại rõ ràng sau, giờ phút này nên để cho cô nghỉ ngơi mới đúng.

"Ai bảo em còn cố tình làm việc?" Anh nhàn nhạt nói.

"Em tưởng là có thể chịu được, hơn nữa tất cả mọi người đều bận, một mình em nghỉ sẽ thấy rất ngại."

"Anh cho công ty em mượn địa điểm không phải là muốn nhìn thấy em bận rộn đến ngất đi."

"Em mới không có yếu đuối như vậy." Đào Khuynh chu môi lên, không vui kháng nghị.

"Còn muốn nổi cáu với anh sao?" Hạ Lâm Đế hếch mày lên. Nếu cô không nghe lời như vậy, anh liền thu hồi việc cho mượn địa điểm này.

Cô biết anh tức giận, t