út, có lẽ Kì Lạc thầy thuốc sẽ không bị chết oan uổng như vậy. Chỉ vừa nghĩ tời Kì Lạc, Khả Hoan không khỏi buồn bã ảm đạm. Không phải cô không còn yêu hắn mà vì cô vừa trải qua những cung bậc cao nhất của sự bi thương, tạm thời trong cô vẫn ê ẩm nỗi đau bị tổn thương, bị chà đạp nên trong cô lúc này không chịu nổi chữ yêu.
Tạp Trát Nhân nhìn vẻ mặt u buồn của Khả Hoan, hắn không đành lòng nên tiến lại ôm cô vào lòng nói: “Em có mệt không? Để em bé tự nằm chơi một lát, em cũng nằm một chút được không? Em phải nghỉ ngơi nhiều hơn nữa mới khỏe hẳn lại được”
Khả Hoan vẫn lắc đầu, mắt chăm chú nhìn con. Tạp Trát Nhân thấy cô thật yêu thương và lo lắng cho con của hắn, hắn không khỏi vui vẻ, mỉm cười ôm cô nói: “Thôi được rồi, vậy em cứ ôm con đi, anh sẽ ôm em, như vậy cả hai mẹ con đều nằm trong lòng anh ngủ”
Khả Hoan hơi động động lông mi nhưng tuyệt nhiên không nói câu gì. Một ngày nữa lại trôi qua, đến buổi tối Khả Hoan vẫn khăng khăng không cho bảo mẫu bế em bé về phòng khác ngủ. Tạp Trát Nhân rất lo lắng cho sức khỏe của Khả Hoan, không muốn cô vất vả trông con vào ban đêm nhưng cũng không muốn cô vì phải rời xa con mà lại nước mắt lưng tròng nên cuối cùng cũng nhượng bộ cho phép em bé ở lại. Cả nhà ba người đều nằm chung trên giường.
Em bé sớm được bú no nên ngủ say sưa, Khả Hoan cũng vẫn chưa an tâm nên vẫn nằm nghiêng ngắm nhìn con. Tạp Trát Nhân nằm sau lưng vòng tay ôm lấy hai mẹ con. Một lát sau hắn nhẹ nhàng vừa vuốt ve vừa hôn lên gáy cô. Khả Hoan thân mình cứng đờ, sau đó liền nhắm mắt lại không hề phản kháng hay có chúi gì hưởng ứng. Tạp Trát Nhân dần dần dừng lại, hắn lại ngoan ngoãn ôm hai mẹ con ngủ, trong lòng khẽ thở dài.
Hắn có thể cảm thấy rất rõ khoảng cách Mèo con cố tình tạo ra giữa hai người, cô tỏ ra lãnh đạm với hắn, không đáp lại bất kỳ hành động ân ái nào của hắn. Hắn biết những việc hắn làm gần đây cực kỳ thương tổn Mèo con, giờ đây ngòai việc cố gắng bù đắp lại cho Mèo con, kiên nhẫn chờ Mèo con qua cơn giận dỗi hắn không dám ép buộc Mèo con một chút gì nữa.
Khả Hoan nghe thấy tiếng thở dài nhè nhẹ của Tạp Trát Nhân trong lòng cũng không tránh khỏi co rút đau đớn. Cô biết Tạp Trát Nhân hiện tại đối với cô rất tốt, hết lòng yêu thương nâng niu cô nhưng chỉ bằng có thế làm sao đủ để cô quên đi những tổn thương vừa rồi. Hơn nửa năm bị chia cách, hai mẹ con cô thật khó khăn lắm mới an lành tới ngày hôm nay, hắn vì nghi ngờ ghen tuông mà giết đi ân nhân của mẹ con cô, lại cn nghi ngờ con đẻ của mình. Tuy rằng bây giờ hắn tạm thời tin tưởng cô nhưng sau này sẽ thế nào đây? Nếu có ai đó tung ra tin đồn không hay về hai mẹ con cô, liệu hắn có một lần nữa hoài nghi và trừng phạt cô?
Khả Hoan đau lòng không dám nghĩ tiếp, cô trở nên cực kỳ yếu ớt và mệt mỏi. Sao cuộc sống mệt mỏi đến vậy? Trước kia Tô Nghị đang yêu cô là thế mà đang tâm vứt bỏ cô, rồi đi đến nơi lạc hậu kì quái này, gặp và yêu Tạp Trát Nhân đến nhường vậy mà hắn vẫn thương tổn cô. Giá mà cuộc sống này chỉ còn một mình cô thì biết mấy, cứ cho là cô phải cô độc hết cuộc đời còn lại, còn hơn là yêu và được yêu để rồi sau đó chỉ là sự thương tổn.
Mấy ngày tiếp theo Tạp Trát Nhân tỏ ra hết sức ôn nhu săn sóc hai mẹ con, từ lúc ăn đến lúc ngủ, mọi việc đều một tay hắn đảm nhiệm, thậm chí không cho bất kỳ ai nhúng tay vào việc chăm sóc hai mẹ con. Khả Hoan không khỏi chua sót, hành động của hắn sao mà giống lúc ở trang viên đến thế, cũng thực ôn nhu và nâng niu cô từng li từng tí.
Chứng kiến em bé ngàymột lớn hơn, càng nhìn càng giống hắn, hơn nữa ngày đêm tự tay chăm sóc con khiến cho tình thương của người cha trong Tạp Trát Nhân toàn bộ bộc phát. Những lúc Khả Hoan mệt mỏi nằm ngủ, hắn vẫn luôn ôm chặt con, cưng nựng, vỗ về, ôm con ra ngòai phơi nắng. Khả Hoan yên lặng nhìn, tuy bề ngoài cô trầm lặng như nước nhưng nội tâm đã bắt đầu dậy sóng, trái tim cô lại một lần nữa được sưởi ấm nhưng lần này người sưởi ấm trái tim cô không chỉ có mình Tạp Trát Nhân mà có thêm cả tiểu bảo bối.
Hôm nay em bé vừa được bú no nhưng không chịu ngủ, vẫn khóc nháo đòi bế đi chơi, Tạp Trát Nhân vội ôm con ra ngoài sân phơi nắng, hắn đi đi lại lại ngâm nga kể chuyện xưa, vừa kể vừa cười đùa cùng con trẻ. Tiếng khóc của em bé nhỏ dần rồi biến mất, em bé ngơ ngác ráo hoảnh nhìn cha quên cả khóc.
Tạp Trát Nhân cười nói: “Thế thì đúng rồi nhé, bảo bối của ba. Hai ba con mình cùng nhau chơi ngoan nhé, để cho mẹ ngủ một lát, mẹ chắc đang mệt lắm đấy” Hắn nói chưa hết câu thì em bé lại oa lên khoác. Tạp Trát Nhân vội vàng cười ra tiếng, ra sức rung rung cho em bé nín nhưng em bé dường như muốn trêu đùa ba nên càng khóc to hơn.
Khả Hoan không thể tiếp tục nằm nữa mà ngồi dậy bước ra sân đón lấy con, nhẹ nhàng nói: “Làm sao thế con, có phải chưa ăn no không? Hay là lại khó chịu ở đâu?” Vừa nói cô vừa úp má mình xuống trán em bé. Tạp Trát Nhân chưa kịp nói gì thì nghe thấy tiếng ồn ào huyên náo ở xa truyền lại, hóa ra là thủ hạ của Trát Phi đang vừa đánh vừa đá một người từ trong nhà ra.
Trong đám hỗn độn đó cũng truyền rõ ràng âm t
