Hắn không ngừng tán thưởng năng lực cô và không ngần ngại nhờ Khả Hoan giải thích sâu hơn về chuyên môn về kết cấu xương của cơ thể. Khả Hoan không nề hà dùng bút vừa vẽ vừa giải thích cho hắn kết cấu của khung xương người, về sự liên quan của các bộ phận trong cơ thể, về chức năng của hệ thần kinh, hệ tiêu hóa, hệ hô hấp…
Kì Lạc cực kỳ khiếp sợ khi phát hiện ra cô gái bé nhỏ này biết quá nhiều thứ mà hắn có lẽ cả đời nghiên cứu cũng không hiểu được một phần mười trong số đó. Hắn như mở mang đầu óc và nảy ra ý định theo cô học hỏi thêm các kiến thức y học hiện đại, biết đâu sau này có thể hữu ích cho công việc chữa bệnh cứu người của hắn.
Khả Hoan đối với Kì Lạc cũng không ghét ngược lại vì A Mạn Đạt giới thiệu hắn là thầy thuốc giỏi nhất vùng nên cô cũng nhiệt tình giới thiệu các kiến thức y học hiện đại cho hắn.
Trước mặt Khả Hoan Kì Lạc không bao giờ tỏ ra tự phụ hay kiêu ngạo, ngược lại luôn dùng thái độ phục tùng khiêm tốn học hỏi. Khả Hoan thì suy nghĩ rất giản đơn, Kì Lạc là thầy thuốc ở đây, nếu cô có thể mang kiến thức về y học truyền thụ cho hắn, hắn sẽ dùng kiến thức này để hành y cứu người dân nơi đây, nghĩa là cô gián tiếp hoàn thành mục đích của việc cô bước chân vào châu lục này.
Ăn trưa xong, Tạp Trát Nhân cùng cha thương nghị kế hoạch hành quân tới thủ đô trong ba ngày tới. Hắn còn chưa kịp mở miệng thỉnh cầu thì Đức Lí Tư đã dùng thái độ yêu thương nói: “Con giao công tác chuẩn bị cho Phỉ Nhĩ đi, hôm nay con hãy về trang viên để thông báo tin tức để mọi người an tâm, kêu mọi người ở nhà thay chúng ta lễ tạ Thánh Ala đi”
Tạp Trát Nhân cảm kích hành lễ cảm ơn cha, sau đó chạy nhanh ra khỏi phòng tìm Phỉ Nhĩ giao việc rồi như bay phi về trang viên.
Lúc Tạp Trát Nhân trở về, không may cho hắn là Ba Lạp vừa mới đi ăn cơm trưa, chỉ có binh lính gác cửa kính cẩn hành lễ. Hắn ngạo nghễ đi vào nhà, trong lòng hận không thể một bước bay đến phòng mình. Mèo con, anh đã về rồi đây.
Vừa bước vào phòng, hắn đã kêu to: “Mèo con, anh đã về, Mèo con..” Căn phòng trống rỗng im ắng khiến cho thanh âm của hắn vốn đang rất hưng phấn và gấp gáp chuyển thành bất an và nông nóng. Hắn chạy vào phòng trong nháo nhác tìm kiếm, không một bóng người. Mèo con đi đâu rồi. A Mạn Đạt đâu rồi. Mọi người đi đâu hết rồi?
Hắn phi như bay xuống lầu, lao ra cửa chạy vào sảnh hậu viện, miệng hô to: “Ba Lạp, Ba Lạp”. Ba Lạp giờ này đang ăn trưa trong phòng ăn, nghe được giọng của thiếu gia liền hoảng hốt buông bát chạy ra: “Tạp Trát Nhân thiếu gia, sao Ngài lại ở đây? Lão gia có trở về cùng ngài không?”
Tạp Trát Nhân đứng thẳng trước mặt lão, nghiêm khắc trừng mắt nhìn hắn, cố áp tức giận nói: “Cô ấy đâu rồi? Lão lại bắt cô ấy ra nông trường làm việc đúng không?”
Ba Lạp vội vã lắc đầu: “Không, không có chuyện đó đâu thiếu gia. Tôi và A Mạn Đạt vẫn hầu hạ cô ấy rất tốt, cô ấy không phải làm việc gì cả. Giờ này….chẳng lẽ cô ấy không phải đang ở trong phòng ăn cơm trưa sao?” À mà đúng rồi hôm nay là ngày cô ấy chữa trị cho Bối Tư tiểu thiếu gia, nhưng giờ này hẳn là phải xong rồi chứ?”
Ba Lạp nói xong vẫn thấy bộ dạng thiếu gia dường như sắp phát hỏa tiếp, vội nói thêm: “Ầ mà có lẽ cô ấy đang ở trong phòng khám, chúng ta cùng tới đó xem sao” Kỳ thật Khả Hoan có ở đó không lão cũng không vạn phần nắm chắc.
“Phòng khám? Vết thương của cô ấy… ” Tạp Trát Nhân dường như càng điên tiết hơn. Có lẽ vì thế nên hắn quên mất là theo quy định nơi này, trong gia tộc chỉ có đàn ông mới được quyền vào nằm dưỡng bệnh ở phòng khám.
“Không, không phải ý này. Cô ấy đã khôi phục hòan toàn rồi. Chẳng qua Bối Tư tiểu thiếu gia bị bệnh, cô ấy hết lòng cứu chữa cho cậu ấy. Chúng ta thật sự rất cảm tạ cô ấy!”. Ba Lạp vừa chạy theo Tạp Trát Nhân vừa hổn hển giải thích.
Tạp Trát Nhân tạm dừng chân, quay đầu nhìn Ba Lạp, Mèo con thực sự chữa khỏi bệnh cho Bối Tư sao?
Hai người họ đến nơi thì A Mạn Đạt và Kì Lạc đã tranh luận gay gắt được một lúc, ai cũng không chịu xuống nước. Khả Hoan chẳng biết làm gì hơn là đứng cạnh giật giật tay áo A Mạn Đạt. A Mạn Đạt tựa hồ như có Khả Hoan là thần hộ mệnh nên càng gay gắt, cơ hồ muốn áp đảo Kì Lạc. Cả ba đều không chú ý là có người đang bước vào.
Cảnh tượng này đối với Tạp Trát Nhân mà nói thật kỳ quái, hắn không khỏi có cảm giác không thoải mái, ngay cả Ba Lạp cũng thấy chả ra thể thống gì, A Mạn Đạt làm sao lại có thể có thái độ không tôn kính với thầy thuốc như thế chứ?
Ba Lạp e hèm một câu rồi lớn tiếng nói: “A Mạn Đạt, bà đang làm cái quái gì vậy?”
Tạp Trát Nhân cùng lúc cũng mở miệng: “Mèo con”. Thanh âm thật ấm áp trầm thấp.
Khả Hoan không dám tin vào lỗ tai mình, cô xoay ngoắt người lại nhìn vào mắt Tạp Trát Nhân làm hai hai con mắt gần như suýt rơi xuống đất. Cô buông vội cánh tay A Mạn Đạt ra, kéo váy chạy về phía Tạp Trát Nhân, vì có Ba Lạp ở đây nên cô ngập ngừng dừng lại trước mặt hắn, hận không thể một bước nhào thẳng vào lòng hắn mà thổn thức.
Trên mặt Tạp Trát Nhân là nụ cười vui vẻ và mãn nguyện, hắn không để ý tới những người khác liền tiến lên kéo tay Mèo con
