ết cũng không hé răng ra là bọn họ đã chia tay .
Bố mẹ Khả Hoan đều là trí thức cao cấp, nên dù rất xót con gái phải đi công tác tận châu Phi xa xôi nhưng cũng rất rộng lòng cổ vũ tinh thần Khả Hoan, khuyên nhủ cô đến Châu phi phải công tác cho tốt, vì danh dự bệnh viện cũng như danh dự tổ quốc mà phấn đấu nhiều hơn.
Mẹ Khả Hoan còn định xin nghỉ vài ngày giúp cô sửa sang hành lý, nhưng Khả Hoan từ chối, nói đã có Tô Nghị giúp cô chuẩn bị chu đáo. Hai bố mẹ biết Tô Nghị là người thế nào, cũng biết bao năm nay Tô Nghị chăm sóc cho Khả Hoan tốt lắm nên liền tin tưởng, chỉ lưu luyến đưa tiễn con gái lên tàu.
Mấy ngày tiếp theo, Khả Hoan ngoài đi làm ra, thời gian còn lại đều tập trung nghiên cứu tài liệu về các dịch bệnh tại Châu Phi, nghiên cưứ những phát kiến y học mà các đội viện trợ trước đã thu hoạch được. Cô biết mình dù sao cũng vẫn đang tuổi trẻ, kinh nghiệm công tác còn hạn chế, cần phải chăm chỉ học hỏi tiếp thu kinh nghiệm của người đi trước, như vậy mơi nhanh chóng thích ứng công tác tại châu Phi. Chu Phương cũng giúp cô sưu tầm rất nhiều tin tức, sách báo liên quan tới châu Phi, nhìn Khả Hoan chăm chỉ nghiên cứu tài liệu, viện trưởng cùng trưởng khoa đều rất vừa lòng.
Đến ngày cuối cùng của tháng, Khả Hoan đã không còn phải đi làm, cô bắt đầu ở nhà sửa sang hành lý, dọn dẹp phòng ở. Rời đi hai năm, phòng ở này chắc sẽ có người khác dọn tới. Lần đầu chuẩn bị đi xa, Khả Hoan lần đầu tiên biết cái gì kêu ‘Luống cuống tay chân’. Chu Phương mang đến thuốc dự phòng, sách vở tài liệu cho cô, nhân tiện giúp cô lên danh sách các nhu yếu phẩm cần thiết phải mua. Dù vậy, Khả Hoan vẫn lúng túng khi đi mua đồ vì đây là lần đầu tiên cô tự mình đi siêu thị, nhìn quanh thấy nhiều hàng hóa với đủ các hãng, cô đành phải chọn bừa vài thứ cho xong.
Ngày đó, Khả Hoan gần như mệt mỏi muốn chết, quăng thân mình trên sôpha giữa một đống hỗn độn đồ đạc, bất ngờ tiếng gõ cửa vang lên.
Khả Hoan mở cửa, liền thấy Tô Nghị cầm theo một chiếc vali du lịch đứng bên ngoài, Tô Nghị nói: “Hoan Hoan, anh đã chuẩn bị cho em một số thứ cần thiết khi đi xa, ngoài ra, anh đến để giúp em thu dọn hành lý.” Khả Hoan ánh mắt ươn ướt, cố cắn răng cự tuyệt: “Không cần đâu, những đồ đó em đã mua hết rồi, hành lý em cũng thu dọn xong rồi. Từ hôm nay em đã học được cách sống tự lập, về sau không cần phiền toái bất kỳ ai nữa.”
Tô Nghị hít sâu hai lần, mạnh mẽ áp chế cảm xúc: “Anh biết không nên nói những điều thương tổn em như vậy, nhưng là nhìn thấy em tự quyết định đi đến nơi xa xôi đó, anh….”. Tô Nghị có chút nghẹn ngào, hít một hơi thật sâu mới nói tiếp: “Để cho anh giúp em một chút, được không?”. Nước mắt của Khả Hoan không tự chủ tuôn rơi không ngừng, nghiêng người mở cửa phòng.
Tô Nghị mang đồ đạc sắp xếp cẩn thận, Khả Hoan chẳng biết làm gì ngoài việc lẳng lặng ngồi nhìn. Từ lúc chạng vạng cho đến tận 12 h đêm, Tô Nghị mới đóng gói xong toàn bộ hành lý của Khả Hoan đồng thời cũng đóng gói lại những đồ đạc còn lại trong phòng ở một cách gọn gàng.
Tô Nghị đứng thẳng dậy nhìn Khả Hoan nói: “Hoan Hoan, mọi thứ đều đã chuẩn bị xong.” Khả Hoan chậm rãi đứng lên, Tô Nghị bất ngờ ôm lấy Khả Hoan, gắt gao ôm vào trong ngực, nước mắt rơi đầy trên má, Khả Hoan khóc không thành tiếng. Tô Nghị nghẹn ngào nói: “Sang bên đó, nhớ chăm sóc bản thân cho tốt. Anh đã nhờ một đồng chí cùng đoàn rồi, có gì khó khăn em hãy nói với anh ấy, anh ấy nhất định giúp em. Dạ dày của em không tốt, nhớ phải ăn cơm đúng giờ, đừng làm việc quá sức.” Khả Hoan khóc gật đầu.
Một lúc sau, Tô Nghị mới khống chế xong cảm xúc, anh buông Khả Hoan ra, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô, sau đó nhẹ nhàng hôn lên má cô, nhẹ giọng nói: “Tạm biệt”.
Khả Hoan nhìn theo bóng Tô Nghị rời đi, bỗng cảm thấy luyến tiếc vì chưa kịp nói lời tạm biệt với anh.
Đoàn viện trợ bao gồm 35 thành viên từ các viện khác nhau trực thuộc Bộ y tế, tất cả đều có mặt tại sân bay chuẩn bị xếp hàng vào phòng chờ, sẵn sàng lên đường sang châu Phi nhận nhiệm vụ. Lãnh đạo Bộ y tế cũng tới đưa tiến đoàn, Khả Hoan cố ý tìm trong đám người đó nhưng không thấy bóng dáng của Tô Nghị đâu cả.
Máy bay vừa cất cánh, Khả Hoan nhìn ra ngòai cửa sổ, trong lòng tự thì thào với chính mình: “Tô Nghị, hẹn gặp lại. Tổ quốc, hẹn ngày gặp lại”. Sau 3 lần chuyển tiếp máy bay, sau 18 giờ bay, Khả Hoan và đoàn cũng tới Z quốc vào buổi chiều ngày hôm sau.
Bệnh viện địa phương thuê 2 chiếc xe cũ đến đợi sẵn ở sân bay, chờ đón đoàn. Mọi người vốn đang rất mệt mỏi sau chuyến bay dài nhưng khi ngồi xuống ôtô tất cả đều tỉnh táo lại để chiêm ngưỡng cảnh sắc bên đường. Ân Nạp tuy là thành phố lớn nhất của Z quốc nhưng cảnh tượng trước mắt cho thấy đây vẫn là một thành phố rất cũ kỹ, lạc hậu. Lúc chưa tiến vào trung tâm thành phố, đi qua khu dân cư ven đường, phòng ốc chủ yếu là những tấm gỗ ghép đơn sơ mộc mạc, người lái xe nói đây là nhà ở của hầu hết dân cư lao động. Thỉnh thoảng cũng xuất hiện một hai tòa nhà cao tầng nhưng nhìn chung đều rất cũ nát, nóc nhà đan xen màu xanh đỏ loang lổ, trông rất kỳ quái. Nghe
