vẫn từ chối và cảm ơn bọn họ đã chăm sóc cô bấy lâu nay
Trong công việc, tình cảm của Nhâm Niệm và đồng nghiệp cũng không tệ, không phải cô không quan tâm đến tin tức của Chu Gia Trạch chỉ là không còn lòng dạ để đi tìm hiểu nữa.
Thời gian này cuộc sống của cô cũng không tồi, tựa như câu nói: Ai rời khỏi ai sẽ sống không nổi, chỉ có mình bạn cho là thế thôi, nhưng người khác không nghĩ vậy
Thậm chí, Nhâm Niệm cũng từng gặp qua Chu Gia Trạch một lần, lúc cô đi cùng với quản lý tham dự một bữa tiệc. Lúc cô nhìn thấy anh ta vẫn xuất hiện ở hộp đêm xa hoa ấy thì cô mới biết, lời khuyên của cha nuôi và mẹ nuôi không có tác dụng với anh. Chu Gia Trạch vẫn như cũ, dùng phương thức của anh để bày tỏ nỗi nhớ với Thẩm Tâm Dịch, cánh cửa trái tim anh đã phủ thêm một tầng bảo vệ khác.
Anh giao chìa khóa cho người con gái tên là Thẩm Tâm Dịch cho tới bây giờ vẫn không có chỗ cho Nhâm Niệm cô ở lại.
Suy nghĩ như vậy, lòng của cô cũng lạnh dần. Cô nghĩ đến khi cha mẹ qua đời, thân thích chiếm hết tài sản, cô một mình đến trường tìm anh, lại nhìn thấy anh và Thẩm Tâm Dịch hạnh phúc, cô cũng không cảm thấy hạnh phúc của họ làm mình gai mắt. Thế giới của cô không liên quan đến thế giới của anh, quá khứ cũng vậy, hiện tại cũng vậy, ngay cả tương lai sau này cũng vậy, loại ý niệm này làm cô muốn giả vờ như không nhìn thấy anh, giả vờ xem anh như không tồn tại cũng không được
Cô vẫn tham dự bữa tiệc với giám đốc, thậm chí biểu hiện rất khá, còn bị buộc uống vài ly, cô nghĩ mình như vậy cũng tốt. Con người mà, không thể tiếp tục ngốc nghếch mãi, ánh mắt không thể mãi đặt trên một người đàn ông ngay cả liếc nhìn cô một cái cũng không thèm
Thời gian trôi mau có lẽ rồi sẽ có một ngày cô có thể quên đi anh…
Nhâm Niệm phát hiện giám đốc Phương càng ngày càng thích mang cô đi dự tiệc, trước đây giám đốc Phương thích dẫn trợ lý Lương của anh đi hơn nhưng trợ lý Lương trời sinh: Nam nữ đều ngang hàng, vì thế có cô ở đây khách hàng sẽ càng hò hét để cho cô uống nhiều rượu hơn, mỗi lần trợ lý Lương đều bị chuốc rươu đến bất tỉnh nhân sự, mà từ sau khi giám đốc Phương mang theo Nhâm Niệm, bộ dáng nhu nhược của cô làm cánh mày râu không cách nào ép buộc được, trừ khi nào không có biện pháp mới uống vài cốc nên cũng không ảnh hưởng lớn lắm
Ấn tượng ban đầu của giám đốc Phương về Nhâm Niệm cũng không tốt lắm, như bọn họ ở trên thương trường nhiều năm, theo bản năng rất bài xích những người dựa vào quan hệ để vào công ty. Sau đó vì thái độ làm việc của Nhâm Niệm làm cho giám đốc Phương từ từ thay đổi cách nhìn về cô, ngay cả một nhân viên bình thường cũng không thích tăng ca nhưng Nhâm Niệm lại không từ chối cũng chưa từng than phiền, thanh niên bây giờ có thể siêng năng như vậy còn rất ít.
Nhâm Niệm cầm túi liền đi, áy náy cười với giám đốc, nói xin lỗi vì đã để đối phương đợi lâu. Thái độ của cô khiến giám đốc Phương rất hài lòng cũng cười với cô cùng nhau tiến vào thang máy, sau khi đi ra khỏi công ty, giám đốc Phương đi lấy xe, Nhâm Niệm đứng ở dưới cao ốc chờ anh
Trong lúc đang chờ đợi, cô nhận được điện thoại của cô nhỏ gọi đến bảo cô nên lưu ý đến những người đàn ông bên cạnh nhiều hơn, nếu có người thích hợp thì nên thử kết giao một lần không nên quá xem trọng tướng mạo, mà quan trọng là phải có nhà, có xe. Nhâm Niệm liên tục gật đầu, cô nhỏ còn nói với cô, Thùy Thùy không nghe lời trưởng bối, bây giờ không có tiền, mượn cớ về nhà mẹ đẻ để lừa tiền
Nghĩ vậy, cô không tránh khỏi chau mày lại, cuộc sống vẫn luôn bất đắc dĩ như vậy
Giám đốc Phương lái xe tới, cô lập tức chui vào trong xe, có thể anh sợ cô buồn chán nên chủ động hỏi cô một vài việc nhỏ để giảm bớt bầu không khí lung túng
Không có bất ngờ gì quá lớn, thời điểm lần đầu tiên tham dự tiệc, cô cũng không biết nên nói gì cũng không hiểu làm thế nào để cự tuyệt lời mời rượu của người khác. Bây giờ cũng học được nên nói như thế nào, thậm chí cũng phải làm nũng một chút để người khác không ép mình uống nhiều, khó trách lúc học năm nhất, thầy cô bảo bọn họ nên đi làm thêm, cái gọi là học tập kinh nghiệm của xã hội, kinh nghiệm làm việc, bạn tích lũy bốn năm cũng không bằng một tháng bạn ra xã hội
Cô không có cơ hội học hết 4 năm đại học, khóe miệng tràn ra nụ cười khổ
Hôm nay cô bị chuốc rượu hơi nhiều, không say nhưng cũng hơi choáng váng, đại khái cồn đã giết chết vài trăm triệu tế bào não của cô rồi
Thời điểm đi ra, giám đốc Phương dìu cô: “Hôm nay dường như cô không có tinh thần”
Nhâm Niệm cười cười không nói gì, lúc cô đi vào hộp đêm này cô lại nhìn thấy Chu Gia Trạch, trong cơ thể bắt đầu có một dòng điện tự ti bắt đầu phát tác, anh ở chỗ này vui đùa thậm chí xem diễn. Cô đến nơi này để tiếp khách, nếu so sánh như vậy, trong lòng cô dâng lên một cỗ cảm xúc không rõ
Cô biết mình không nên suy nghĩ như vậy nhưng cô không nhịn được. Cô luôn hy vọng cô có thể trở nên tốt hơn, đứng ở đỉnh đầu của kim tử tháp, như vậy anh có thể nhìn thấy cô, mà hiện thực lại luôn bất đồng như vậy khiến cho ý niệm này của cô trở nên hư cấu giống như hải thị thần lâu vậy
Khi đi r