iệu của anh không cao nhưng lại uy nghiêm đáng sợ, nhắc nhở đối phương anh đã tức giận rồi
Nhâm Niệm rốt cục cũng chậm rãi mở to mắt: “Anh đừng để ý đến em, em chỉ sợ một chút thôi”
Vẻ mặt của cô quả thực yếu ớt, anh không khỏi đè nén giọng hỏi: “Em sợ cái gì?”
Cô cười với anh: “Sợ anh không cần em”
Biểu cảm này rất chua xót, dường như trong miệng anh cũng tràn ra một cỗ chua xót, trái tim bất giác mềm nhũn: “Đừng nghĩ lung tung”
“Chỉ là đột nhiên có một ý niệm xuất hiện trong đầu, nếu như Thẩm tiểu thư trở về, anh có đẩy em ra không…”Cô cúi đầu không muốn tiếp tục câu nói
Cảm xúc chua xót vừa rồi càng ngày càng dày đặc, thậm chí xen lẫn áy náy. Anh cố gắng đối xử tốt với cô, cái gì cũng cố gắng phối hợp chính là hy vọng mình có thể yêu cô, nhưng cũng chỉ là hy vọng, anh biết rõ hơn ai hết, tình cảm anh dành cho cô vẫn chưa đến mức đó, nếu không khi cô hỏi anh có yêu cô không, anh sẽ không do dự như thế…
“Đừng nghĩ lung tung” Thanh âm của anh dịu dàng hơn rất nhiều
“Anh sẽ không”
Anh không phải là một người đàn ông tốt nhưng cũng không phải là một người đàn ông tồi tệ
Nhậm Niệm ngẩng đầu lên, nụ cười rực rỡ giống như ánh trăng hôm nay, sáng ngời trong suốt, cô dùng lực gật đầu với anh
Chu Gia Trạch không khỏi thở dài:
“Sau này không được nghĩ ngợi lung tung nữa”
Cô gật gật đầu tựa như một đứa trẻ làm cho Chu Gia Trạch không biết làm sao
Sau khi đến nhà trọ, Nhâm Niệm vẫn ngồi ở trên xe không chịu xuống: “Anh mở cửa xe cho em đi”
Chu Gia Trạch cảm thấy cô hôm nay rất bất đồng, nhưng nghĩ đến có lẽ vì lúc nãy cô chịu kích thích nên mới trẻ con như vậy, suy nghĩ một chút vẫn xuống xe mở cửa cho cô
Sau khi anh mở cửa xe, cô mới chậm rãi bước xuống
Lần đầu tiên Chu Gia Trạch cảm thấy mình không hiểu cô mà cô cũng không giống anh tưởng tượng, cô có tính cách, có suy nghĩ của mình, cũng có khó chịu và có vui vẻ
Chu Gia Trạch vốn nhìn cô bước đi nhưng cô đi được 10 bước lại quay người chạy trở về. Anh đang chuẩn bị hỏi cô làm sao vậy thì cô đã rất nhanh ôm lấy anh, kiễng mũi chân khẽ hôn lên bờ môi anh:
“Em yêu anh”
Cô nói xong lập tức chạy mất
Chu Gia Trạch sững sờ nhìn cô chạy mất như trước đó không hề xảy ra chuyện gì, cô tựa hồ đã từng thổ lộ với anh rất nhiều lần, khi cô trở về nghe anh và Chu Gia Dực nói chuyện thì bất đắc dĩ thổ lộ, lúc anh bị thương cũng thổ lộ… Nhưng cũng không giống vừa rồi làm cho đầu óc anh trống rỗng
Anh vươn tay đặt trên môi mình, ánh mắt dừng ở hướng cô vừa mới bỏ đi. Anh cảm thấy mình trở về năm 17 tuổi, bị một nữ sinh gọi vào lớp học nói: “Em thích anh”
Anh đột nhiên đỏ mặt một chút, anh cùng Thẩm Tâm Dịch đánh cuộc nhưng cô thua, vì thế phải thộ lộ với anh trước mặt mọi người, anh không ngờ cô lại đến thật
Ngày nào đó, anh nhìn thấy trong mắt Thẩm Tâm Dịch lóe lên ánh sáng chói mắt, giống như ngôi sao sáng nhất trên bầu trời, khi đó anh nghĩ mình nhất định sẽ hái ngôi sao đó xuống
Chu Gia Trạch buông tay mình xuống, không hiểu sao bên môi lại nở nụ cười
Nhâm Niệm lờ mờ phát hiện cách thức cô và Chu Gia Trạch ở chung đã bắt đầu thay đổi, cũng không biết có phải ảo giác hay không. Lúc trước, khi cô và anh cùng một chỗ, anh sẽ đến đón cô tan sở rồi cùng nhau đi ăn cơm, tản bộ hoặc xem phim, cuối cùng anh sẽ đưa cô về nhà. Nghe qua cũng không phải là phương thức gì đặc biệt nhưng dù sao vẫn làm cho người ta cảm giác như luồng nước đang chảy
Bây giờ cách thức đó biến thành anh đến nhà cô ăn cơm, đương nhiên là cô nấu cơm, thỉnh thoảng cô sẽ để anh giúp đỡ một chút. Nhưng anh lại luôn tỏ vẻ chán ghét nói, người đàn ông thành công không xuất hiện ở trong bếp, cô tức giận đến mức hất nước trong tay lên mặt anh
Lại ví dụ như ngày trước, anh sẽ không bày tỏ ý kiến với cách ăn mặc và trang điểm của cô, nhưng bây giờ anh sẽ chỉ vào quần áo nói cô không có tế bào thẩm mỹ, thậm chí còn nhận xét về cách trang điểm của cô
Thay đổi như vậy cũng không làm cô thấy phiền, ngược lại còn cảm thấy quan hệ của hai người đã đi vào quỹ đạo, chỉ là cô không cách nào đoán được kết quả này là tốt hay xấu
Hôm nay bọn họ cùng đi siêu thị, trước đây cô không phát hiện anh là người đàn ông ích kỉ như vậy, lúc trước làm bộ tôn trọng lựa chọn của cô, thời điểm lựa món ăn cũng nhường cho cô, dáng vẻ rất giống một quý ông. Nhưng hiện tại, trong siêu thị, anh chỉ cầm những rau cải anh thích:
“Những thứ này anh thích, em cũng vậy phải không, cả cái này, cái này nữa cũng không tệ…”
Anh không ngừng nhặt bỏ vào trong xe đẩy làm cho Nhâm Niệm rốt cuộc cũng không thể chịu đựng nổi, bọn họ chỉ có 2 người, sao có thể ăn được nhiều đồ ăn như vậy? Cô phải liên tục không ngừng lấy đồ ăn trong xe đẩy ra. Chờ đi được hơn nửa ngày Chu Gia Trạch mới quay đầu, nhìn thấy rau cải trong xe đẩy ít lại càng thêm ít, không khỏi nhíu mày:
“Đồ ăn đâu?”
Nhâm Niệm quả thực hết cách: “Mọc chân bay rồi”
Chu Gia Trạch nhìn cô nửa ngày: “Em lại bỏ chúng ra à”
Nói xong còn gõ trán của cô, sau đó nhéo mặt cô nói: “Em xem, em gầy như vậy không chịu ăn nhiều một chút để bồi bổ, người khác nhìn vào còn tưởng anh ngượ