g từng ép ta “Bị
gả”, miễn đi chiêu chép sách học quy củ, ta đã cảm thấy tránh được một kiếp,
tâm tình thật tốt.
Về phần hắn nói vấn đề tín nhiệm... Buổi tối ở trên giường, hắn nghiêm chỉnh
“dạy” ta một phen, ta “lĩnh hội sâu sắc” bày tỏ từ nay về sau quyết sẽ không
hoài nghi nhân phẩm của hoàng đế bệ hạ nữa, tín nhiệm hắn giống như tự tín
nhiệm ta, càng sẽ không suy nghĩ lung tung, ví dụ như chém đầu, mất mạng, hay
là hắn có mưu đồ... Kệ thôi...
Hoàng đế bệ hạ mồ hôi đầm đìa “dạy” ta xong, ôm ta nằm ở trên giường rồng, ôn
nhu nói: “Đại Trần đã diệt quốc, binh phù mà ngươi lo lắng, nghe Đồng bá nói đã
bị ngươi trong lúc vô tình vùi vào trong mộ nhiếp chính vương. Không nói nhóm
quân sĩ này vốn chính là trung tâm với Đại Trần, coi như ta móc mộ phần lấy
được binh phù, chỉ bằng vào một khối binh phù, cũng không thể làm sĩ tốt Đại
Trần tử trung với ta. Muốn có ích lợi gì? Nghe được Đồng bá nói, nhóm sĩ tốt
này chính là dũng sĩ kiên cường ban đầu nhiếp chính vương một tay huấn luyện
ra, chuẩn bị bất cứ tình huống nào, bọn họ thân ở thâm sơn dã cốc, tự cấp tự
túc, nay tùy bọn họ thôi.”
Tảng đá lớn trong lòng ta rơi xuống, cọ xát lồng ngực toàn mùi mồ hôi của hoàng
đế bệ hạ, oán trách thật thấp: “Thật là thối!” Lại không nhịn được dùng sức cọ
trong ngực hắn, hận không thể đem mình khảm vào trong thân thể của hắn, tỏ ý
thân mật.
Bàn tay của hắn chậm rãi khẽ vuốt sau lưng ta, như quá khứ cha ta vỗ nhẹ ta
ngủ.
Ta ở trong ngực hắn bình yên ngủ.
Hôn lễ hoàng thất là nhiều lễ nghi mà long trọng.
Ngày thứ hai ta liền bị thiết kỵ hộ vệ đưa ra cung trở về An phủ đợi gả.
Trước khi đi hoàng đế bệ hạ níu lấy lỗ tai ta, liên tục dặn dò, cần phải giữ
một khoảng cách với “đệ đệ”, nếu như có bắt tay, cầm tay... thân thể tiếp xúc,
hồi cung rồi liền phải tiếp tục chép sách học quy củ, cho đến khi biết “nam nữ
thụ thụ bất thân” mới thôi.
Nga Hoàng bị cắt cử chức giám sát, thời khắc theo sát ở cạnh ta.
Ta cảm thấy được, hoàng đế bệ hạ thật ra thì thật nhỏ nhen. Tiểu Hoàng và ta từ
nhỏ đến lớn, cùng ăn một chén cơm, ngủ chung trên một giường cũng không ít, hôm
nay so đo, có phải quá muộn hay không?
Chẳng qua là hôm nay ta cũng đã có kinh nghiệm, nếu là tùy tiện mở miệng cãi cọ
với hắn, thật ra thì vô ích. Chỉ yên lặng oán thầm mà thôi.
Đồng bá và Tiểu Hoàng vui mừng đón ta trở về, tiểu đạo cô thần sắc chán nản,
theo sát sau lưng Tiểu Hoàng.
Nga Hoàng tiến lên làm lễ ra mắt: “Nô tỳ ra mắt Hầu gia!”
Ta đây mới tỉnh ngộ tới, thì ra hôm đó Phượng Triêu Văn cho phép, lại là thật.
Chẳng qua là ta cầu khẩn, hắn liền thay đổi chủ ý, để lại một cái mạng cho Tiểu
Hoàng.
Ta hướng Nga Hoàng chuyển đạt ý tứ “phải vào cung tạ ơn bệ hạ”, Nga Hoàng quay
đầu tuyệt bút vung lên, viết xuống” Hoàng hậu nương nương đối với bệ hạ một
ngày không thấy như cách ba thu, mới vào nhà đã hận không thể vào cung đi làm
bạn bệ hạ v.v...”, dán thư xong, đưa cho thiết y vệ đợi lệnh một bên.
Nàng... Năng lực suy diễn mạnh cỡ nào?
Hoàng đế bệ hạ phê chuẩn càng đơn giản hơn, chỉ có hai chữ: “Chuẩn tấu!”
Nga Hoàng vẻ mặt đưa đám lấy ra cho ta nhìn, hỏi ta đáp lại như thế nào? Cũng
không thể hồi cung đợi gả chứ?
Bị ta khiêu khích cười nhạo một phen, nàng bò trên bàn nhỏ vùi đầu vung bút, ta
bò qua xem thì trên đó viết “Hoàng hậu nương nương chép sách học quy củ rất có
tâm đắc, mặc dù nhớ bệ hạ quá mức khổ, chẳng qua là quy củ không thể bỏ, chỉ
trông mong bệ hạ ban thưởng một vật bên cạnh để tưởng niệm!”
Ta níu lỗ tai của nàng mắng, nha đầu này càng ngày càng tự chủ trương.
Phượng Triêu Văn phê xuống lần nữa, vẫn là hai chữ: “Chuẩn tấu!” Chỉ là kèm
theo thư ban thưởng tới, còn có một món quần áo lót của hắn.
Ta ôm quần áo của hắn cảm thán: “Thanh danh một đời bị hủy trong chốc lát a!”
Nga Hoàng chớp chớp mắt to, hoang mang hỏi ngược lại: “Nương nương, thanh danh
loại này, ngài còn nữa sao?”
Ta nhận lấy chén thuốc nàng đưa tới uống một hơi cạn sạch, chỉ cảm thấy cả tâm
đều đắng. Gả phu quân không đáng tin cậy còn chưa tính, ngay cả người bên cạnh
hắn cũng không thể tin như vậy, điều này làm cho ta cả người khỏe mạnh bình
thường làm sao mà chịu nổi a?
Hôm nay An phủ đã đổi làm An Nhạc Hầu phủ, mỗi ngày tới trước cầu kiến đều là
quan lại quyền quý. Chẳng qua là Đồng bá quen thanh tĩnh, An Nhạc hầu cũng ngại
những người này om sòm, bên ngoài cửa phủ lại có thiết y vệ thủ hộ lưới sắt
không lọt, cầu kiến thật khó, vì vậy trong mỗi ngày Nga Hoàng nằm hướng ra phía
ngoài khe cửa nhìn quanh, hướng ta kể: “Đây là Lễ bộ Thượng thư... Đây là Binh
Bộ Thị Lang... Mới vừa đi chính là Đại Lý Tự khanh...”
Cả ngõ hẻm xe ngựa hỗn loạn, đầu người nhốn nháo, chọc cho các bạn hàng xóm
liên tiếp mở cửa nhìn quanh.
Tiểu Hoàng vừa sai sử tiểu đạo cô bưng trà dâng nước, vừa vào hiến sàm ngôn:
“Tỷ tỷ, những người này đều tay nâng lễ vật, không bằng mở cổng ra, để cho bọn
họ để quà lại như thế nào?” Đưa tới một ánh mắt khinh bỉ của tiểu đạo cô.
Đứa nhỏ này có lẽ là ở trong khe núi với ta đã lâu, ý thức kinh tế cực mạnh,
hướng