thành phố C. Hàng ngày An Nhiên đi làm vội, cô để Lâm Lâm ở chỗ này cũng cảm thấy yên tâm. Nhưng hôm nay. . . . . .
Cô giáo Lý dẫn An Nhiên đến phòng nghỉ của các bạn nhỏ, giúp cô thu dọn đệm giường nhỏ của Lâm Lâm, gối đầu, đồ chơi, quần áo,… tất cả mọi thứ đều thu thập.
Lâm Lâm ôm quả bóng của mình đứng ở một bên nhìn, miệng vểnh lên thật cao. Mặc dù cô không phải quá hiểu, nhưng nghe một lát, cũng đại khái hiểu được hình như mình không thể tiếp tục học ở đây được nữa.
Lâm Lâm còn nhỏ, toàn bộ đồ dùng cũng chỉ vỏn vẹn một cái ba lô nhỏ. An Nhiên đeo lên vai, một tay dắt Lâm Lâm, tạm biệt cô giáo Lý rồi rời đi.
Lâm Lâm nhìn An Nhiên không vui, xoa nắn quả cầu trong khủy tay, nói: "Mẹ, hôm nay con nhìn thấy ba."
"A." An Nhiên không yên lòng đáp lại một tiếng, Tô Nam lại tới nhìn con bé sao?
"Mẹ được phát tiền lương chưa? Lâm Lâm muốn ăn chocolate Richart!" Cô cắn cắn đầu ngón tay, hâm mộ nói. Hôm nọ, lúc ngủ trưa, trong lớp có một bạn nữ mang theo chocolate từ nhà tới, bạn ấy chỉ cho những bạn nữ chơi thân với mình một phần nhỏ. Lâm Lâm liền nhớ kỹ cái tên đó.
Cô đột nhiên dừng bước, ngồi xổm xuống, chỉnh lại cái mũ hình quả dưa ở trên đầu cô bé, sờ sờ khuôn mặt trắng nõn của cô, ôm cô vào trong ngực "Lâm Lâm muốn ăn cái gì, mẹ đều mua cho con."
Cô vô cùng oán hận mình không tốt. Con gái đi theo cô, không có một nhà trẻ tốt để học, muốn ăn cái gì ngon còn phải suy tính đến tiền lương của cô. Cô ôm con gái, càng ôm càng cảm thấy bất lực. Cô muốn cho Lâm Lâm tất cả những điều tốt nhất, nhưng lại lực bất tòng tâm.
"Mẹ, là ba, người đó có phải là ba không?" An Lâm Lâm nhìn thấy Nam Tịch Tuyệt đứng ở ngay sau lưng An Nhiên.
An Nhiên thừa dịp cúi đầu xoa xoa mắt, muốn để cho mình có thể đỡ chật vật một chút, quay đầu lại cười nói: "Tô. . . . . . , tại sao là anh?"
Cô có chút tức giận hỏi Lâm Lâm: "Con gọi người đó là gì?"
An Lâm Lâm không dám lên tiếng nữa.
"Tiểu Nhiên. . . . . . ." Nam Tịch Tuyệt có nhiều chuyện muốn nói với cô, thế nhưng, thiên ngôn vạn ngữ(mọi lời nói) đã đưa tới khóe miệng, nhưng một chữ anh cũng không nói ra được. Anh ở bên này chần chừ một lúc, nhìn cô đi vào, rồi mang con gái đi ra ngoài.
Tiểu Nhiên của anh thật sự đã trưởng thành rồi!
An Nhiên bưng lấy mặt của Lâm Lâm: "Con thích người này làm ba sao?"
An Lâm Lâm gật đầu một cái "Thích, ba còn suất sắc hơn so với trong hình."
An Nhiên cau mày suy nghĩ một lúc, đột nhiên ôm lấy Lâm Lâm, nâng người lên, đưa cô bé đến trong ngực Nam Tịch Tuyệt "Đây là con gái của anh, không tin thì có thể đi làm giám định. Anh dẫn con đi đi, để cho nó được học trong nhà trẻ tốt nhất, tiểu học tốt nhất, trung học, đại học. . . . . . Mua chocolate đắt tiền cho con ăn. . . . . ." An Nhiên quay mặt đi, không thể tiếp tục nói được nữa. Cô che miệng, xoay người, vội vã đi về phía trước.
"Tiểu Nhiên!" Nam Tịch Tuyệt ôm Lâm Lâm đuổi theo.
"Mẹ đừng đi!" Lâm Lâm giãy dụa từ trên người Nam Tịch Tuyệt trượt xuống, sải bước chân ngắn ngủn chạy đuổi theo "Mẹ đừng đi, Lâm Lâm sẽ không tham ăn nữa, Lâm Lâm cũng sẽ không sờ Mễ Mễ nữa, mẹ. . . . . . !"
An Nhiên qua ngã tư đường, kế tiếp lại đúng lúc là đèn đỏ, Nam Tịch Tuyệt đành phải kéo Lâm Lâm lại. Trơ mắt nhìn An Nhiên lên xe taxi.
"Mẹ. . . . . . Oa a!" Mắt thấy mình bị vứt bỏ, Lâm Lâm há miệng khóc lớn "Con muốn mẹ!"
Nam Tịch Tuyệt vừa mới cản một chiếc taxi lại, liền nhìn thấy An Nhiên từ trên xe xuống, chạy trở lại, cách cánh tay của anh ôm lấy Lâm Lâm trong ngực anh. “Bảo bối, thật xin lỗi, mẹ không đi, không đi nữa.”
Tư thế cô như vậy, giống như ôm lấy anh, Nam Tịch Tuyệt nhìn cô đang hoang mang, hôn loạn nước mắt trên mặt Lâm Lâm, không nhịn được cúi đầu đặt môi anh trên trán cô an ủi.
Thân thể An Nhiên cứng đờ, ngay sau đó buông tay ra, thả ba lô trên vai xuống dưới chân, vỗ vỗ tay với Lâm Lâm: “mẹ bế bảo bối.”
Lâm Lâm lau nước mắt, giơ cánh tay lên, nghiêng thân thể qua An Nhiên, An Nhiên bế cô bé, dỗ một lúc lâu, cô bé mới dần dần ngừng thút thít.
Nam Tịch Tuyệt nhấc ba lô lên , đưa tay xoa đầu của Lâm Lâm. An Nhiên ôm cô bé tránh ra một chút, mấy năm cô đã không thể về nhà, không cách nào nhìn thấy cha mẹ, bảo bối còn nhỏ như vậy, cô không nên đối xử với con gái của mình như vậy.
“Bảo bối ngoan, đói bụng không, muốn ăn cái gì, mẹ dẫn con đi.” An Nhiên vỗ lưng dỗ dành con gái. Lâm Lâm không lên tiếng, hai tay ôm chặt lấy cô không chịu buông ra, đầu dựa vào vai của cô, dùng sức ở trong ngực cô cọ, “Mẹ không được đi.”
An Nhiên biết mình đã dọa con gái, trong lòng cực kỳ hối hận, chỉ có thể lần nữa cùng bé bảo đảm sẽ không bao giờ bỏ cô bé nữa.
Lâm Lâm béo trắng, khi An Nhiên ôm cô bé đi, cánh tay đã mỏi không nâng lên được, liền dừng lại chuyển cô bé bên sang khuỷu tay bên kia, Nam Tịch Tuyệt đột nhiên đưa bàn tay qua, từ phía sau nhấc Lâm Lâm lên ôm vào trong ngực mình, “Ba ôm con được không, để mẹ nghỉ ngơi?”
“Em không mệt .....” An Nhiên vào lúc này lại thật sợ anh đem Lâm Lâm mang đi, cô thật là cái gì đều không có. Mấy năm nay mặc dù khổ cực, nhưng Lâm Lâm thông mình lanh lợi,