không phận như vậy sống chung với nhau ảnh
hưởng không tốt. Không biết hai người này nói thế nào lại nói đến người đàn ông , người phụ nữ mối tình đâu, Nhập Hồng biết trước cô An Diệc
Bác đã có vài cô gái khác, lúc này đẩy anh ta ra khóc chạy về.
Thật sự Bùi Anh cũng không biết làm thế nào để an ủi cô ấy. Trước kia cũng
biết rõ nếp sống phóng khoáng của người nước ngoài, chỉ là đến lúc
chuyện đó xảy ra trên người người bên cạnh mình, cảm giác đó thật khó
chịu.
Nhập Hồng kìm nén một mạch, mặc kệ An Diệc Bác dụ dỗ thế nào, cũng không thèm quan tâm đến anh ta.
Tối nay Nhập Hồng chịu đi cùng với An Diệc Bác tới dự sinh nhật em trai anh ta, Bùi Anh đoán chắc cô ấy cũng đã hết giận rồi.
Bùi Anh cắn hạt dưa, nghĩ tới những chuyện này, lầu bầu nói: "Thật là khiến người ta cảm thấy buồn nôn." Cô nghiêng đầu, chống lại khuôn mặt không
phân biệt được vui buồn của Nam Tĩnh, trong lòng "Lộp bộp" một tiếng,
lập tức vỗ vỗ tay đứng lên, thuận tiện kéo Nhập Hồng ra chọn bài hát với cô.
An Diệc Văn hưng phấn bừng bừng, liên tiếp hát song ca với
Bùi Anh vài bài tình ca, trong đó còn kèm theo hí khúc (hí khúc: các
loại hí kịch truyền thống của TQ và các loại kịch hát địa phương, kết
hợp múa hát để diễn một cốt truyện).
An Diệc Bác nếm mùi thất bại ở chỗ Nhập Hồng, liền chơi đểu Nam Tĩnh, không ngừng đâm chọc anh một
chút: "Cậu cũng đi hát đi, song ca bài thiên tiên phối gì đó."
Nam Tĩnh liếc anh ta một cái, không ngờ đứng dậy thật, bước chân dài đi về phía An Diệc Văn.
An Diệc Văn đang cầm micro không muốn nhường, thật ra thì, anh ta nghĩ
muốn cùng Bùi Anh hát tiếp! Ai ngờ Nam Tĩnh đằng đằng sát khí đi tới,
bàn tay duỗi một cái ra trước mặt anh ta, An Diệc Văn ngoan ngoãn đưa
micro, "Anh Nam Tử, anh nhất định phải hát sao?"
Nam Tĩnh bình tĩnh gật gật đầu.
An Diệc Văn cẩn thận hỏi: "Hát bài gì?"
Nam Tĩnh bất động như sơn: "Gì cũng được."
Bùi Anh liếc xéo anh một cái, người nọ là tới khoe khoang anh hát hay sao?
Thái độ của Nam Tĩnh làm cho Bùi Anh hừng hực ý chí chiến đấu, cô nhe
răng nhếch miệng chọn bài ‘Lưu Hải khảm tiều’, xong rồi đắc ý hướng anh khêu mi.
Nam Tĩnh vừa lên tiếng, hai anh em An Diệc Bác đồng
thời bịt kín lỗ tai, Nam Cung Kỳ Áo đang muốn đẩy cửa bước vào nhìn thấy Nam Tĩnh cầm micro, liền lập tức lùi ra ngoài, cũng không quay lại nữa.
Càng hát về sau, Bùi Anh cũng chỉ biết ngây ngốc cầm micro đứng ở đó. Nam
Tĩnh cũng rất quan tâm thay cô hát luôn cả phần giọng nữ. Mắt anh nhìn
phía trước, giọng hát vang vang có lực.
Ngoại trừ "Tiếng hát" của anh ra, cũng chỉ có tiếng cười ha hả của An Diệc Bác.
Cho đến khi có người hát bài hát tiếp theo, Bùi Anh mới lẩm bẩm nói: "Anh. . . . . . Sao hát khó nghe như vậy?"
Mặt Nam Tĩnh trầm xuống, đem micro đưa cho người khác, "So với không có hát hết bài còn tốt hơn." Nói xong, anh ngay ngắn ngồi trở lại trên ghế sa
lon ăn trái cây.
Bùi Anh làm nhân viên chuyên nghiệp khổ luyện
nhiều năm, trong lòng thật sự có chút căm phẫn, tay cô run run chỉ chỉ
Nam Tĩnh, "Anh căn bản là không có tí kiến thức nào về âm nhạc, còn tỏ
ra anh hát hay? Này, Diệc Văn, anh có nghe không, anh ta còn tỏ ra đắc
ý?"
An Diệc Văn bịt miệng cô lại, nửa ôm cô ngồi xuống, "Anh Tử,
chừa cho anh Nam Tử chút thể diện đi. Anh ấy. . . . . . đúng là không
biết gì về âm nhạc, em tha cho anh ấy đi."
Bùi Anh há miệng ra
còn muốn nói điều gì đó, vậy mà, cánh môi mềm mại của cô đụng vào lòng
bàn tay An Diệc Văn, không nhịn được. Anh khẽ nâng cằm Bùi Anh lên, cúi
đầu liền hôn cô!
Một màn này lọt vào trong mắt mọi người, người
đang che bụng cười chảy nước mắt An Diệc Bác cũng ngừng cười, hạt dưa
trong tay Nhập Hồng rơi đầy đất, Nam Tĩnh thì trực tiếp đứng vụt lên,
những người còn lại thì vỗ tay ầm ĩ.
"Diệc Văn. . . . . . Em. . . . . ." Bùi Anh muốn nói gì, lại bị An Diệc Văn giữ chặt hơn. Anh lấy
áo khoác của mình che lên người cô, ngăn trở tầm mắt của mọi người, tiếp tục nụ hôn mất hồn kia.
Áo khoác nỉ ấm áp khô ráo, còn có mùi
thuốc quen thuộc trên người An Diệc Văn, âm thanh ồn ào phía làm cho
người ta đỏ mặt. Bùi Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, An Diệc Văn vậy mà rất
khỏe, ôm cô rất chặt, không thể động đậy.
Thôi, Bùi Anh nhắm hai
mắt lại. Hôm nay là sinh nhật của anh, trước mặt mọi người không thể
không nể mặt. Cô không cố đẩy anh nữa, hàm răng khép chặt bày tỏ sự cự
tuyệt của mình. Đầu lưỡi An Diệc Văn mấy lần cố gắng công phá, nhưng
cuối cùng vẫn đành từ bỏ, chỉ là vẫn ngậm môi cô tỉ mỉ mút, không chịu
buông ra.
Sau khi kết thúc, thừa dịp mọi người về hết, Bùi anh
lôi lôi kéo kéo An Diệc Văn vào phòng nhỏ trong phòng vệ sinh nữ, sau
khi tiến vào không nói hai lời liền đá anh một phát.
Ba Bùi Anh là quân nhân, một đá này cô dùng hết sức lực, đau đến nỗi An Diệc Văn ai u một tiếng ôm bắp chân gào thét.
"Còn dám kêu đau?" Bùi Anh làm bộ muốn tiếp tục đá, "Ai cho anh hôn em, hả?
Người nào cho anh mượn lá gan vậy dám chiếm tiện nghi của em, chiếm tiện nghi của em!"
Cô vừa xấu hổ vừa tức, đấm đá bừa bãi trên lưng An Diệc Văn, bỗng dưng bị anh bắt lấy cổ