m đốc Thái bàn luận về vấn đề hợp đồng. Tổng giám đốc Thái nhìn trúng hai hạng mục độc quyền trong tay anh, không tiếc bỏ ra món tiền khổng lồ muốn mua, nhưng Nam Tịch Tuyệt không muốn buông tay, chỉ muốn cùng ông ta ký kết hợp
đồng cùng chia nhau làm chung.
Tổng giám đốc Thái rõ ràng không có ý định hợp tác cùng công ty nhỏ của
Nam Tịch Tuyệt, cho nên vẫn cố kéo dài thời gian. Không nhanh chóng ký
hợp đồng để đưa tiền đặt cọc, đến kỳ nếu không trả được tiền vay ngân
hàng, Nam Tịch Tuyệt chỉ có thể bị buộc phải xin phá sản. Lúc này anh
giống như đang đánh cuộc, nếu có thể thuận lợi nhảy qua chỗ trống tiền
bạc này, Lăng Hiên cũng liền có tư cách tự tin gia nhập vào hàng ngũ tư
bản.
Một bữa cơm, Nam Tịch Tuyệt không tránh khỏi bực mình. Mấy năm nay khi
Nam Tĩnh đi công tác ở phía đông, từng đã giúp tổng giám đốc Thái một
chuyện nhỏ, hai người cũng coi như có giao tình. Mà đối với Nam Tịch
Tuyệt "Không biết phân biệt" , tổng giám đốc Thái vốn muốn cự tuyệt anh, bởi vì An thị bên kia cũng có loại hình kỹ thuật có cùng chức năng còn
chờ ra tay, vả lại tập đoàn An thị rõ ràng đáng tin hơn so với công ty
nhỏ. Chỉ là sau khi Nam Tĩnh hẹn gặp ông, ông liền lập tức hiểu được,
khó trách cảm giác người trẻ tuổi này có chút quen mắt.
An Nhiên cũng không nói gì, chỉ ngoan ngoãn ngồi một bên ăn cơm. Trong
lòng cũng không thể nào thoải mái được, cô không hiểu chuyện trên thương trường cho lắm, nhưng vẫn hiểu Nam Tịch Tuyệt đây là đang đoạt quyền
buôn bán với nhà mình. Nhớ tới An Diệc Bác cũng sắp 50 tuổi mà mỗi ngày
vẫn còn phải bận rộn xoay quanh, cô lại không khỏi đau lòng cho cha
mình.
Sau khi ăn cơm xong, tổng giám đốc Thái hài lòng đến câu lạc bộ hưởng
thụ. Nam Tĩnh trầm mặc nói với Nam Tịch Tuyệt: "Cha là cha con, có thể
giúp con thì cha nhất định sẽ giúp. Cha biết rõ con có thể nhịn, nhưng
đứng ở trên bả vai kẻ khác mới có thể nhìn được xa hơn. Bàn về tư chất,
con còn kém một chút so với An Diệc Bác. Con thoát khỏi Nam thị, tự mình phấn đấu cả đời, so ra cũng chỉ có thể vượt được một chi nhánh của An
thị. Con có thể kiên nhẫn từ từ chịu đựng, nhưng cha không đợi được."
Nam Tịch Tuyệt rốt cuộc cũng lộ ra bản chất của một chàng trai 20 tràn
đầy khí huyết, kiên cường nói: "Chuyện của con không cần cha quan tâm,
con tự có chừng mực!"
Nam Tĩnh chú ý tới An Nhiên mới từ phòng vệ sinh ra ngoài đang đi về
phía bên này, lạnh lẽo cảnh cáo Nam Tịch Tuyệt: "Con đúng mực chính là
cùng con gái vị thành niên ở chung một chỗ? Con cho rằng An Diệc Bác
không biết con đang tính toán chuyện gì sao, hiện tại hắn không động đến con, một là cố kỵ cha, hai chính là vì con gái của hắn. Chỉ cần một cái tội danh dụ dỗ cũng đủ khiến con không ngóc đầu lên được rồi."
An Nhiên nhìn hai cha con bọn họ vẫn đang nói chuyện, do dự nhìn xung
quanh. Nam Tĩnh nặng nề vỗ xuống vai Nam Tịch Tuyệt , "Cha còn có
chuyện. Con tốt nhất nên suy nghĩ một chút."
Sau khi Nam Tĩnh rời đi, An Nhiên tiến tới hỏi Nam Tịch Tuyệt: "Hai người cãi nhau?"
Nam Tịch Tuyệt dùng sức ôm lấy cô: "Chúng ta đi thôi."
An Nhiên gật đầu một cái, vừa đúng lúc cô cũng muốn về nhà. Cô đột nhiên rất muốn gặp An Diệc Bác, đã thật lâu không cùng ông hảo hảo nói
chuyện. Cô còn nhớ rõ khi còn bé An Diệc Bác thường cầm đũa dính rượu
cho cô nếm, đợi khi cô bị cay mà mặt nhăn thành một nắm, ông sảng khoái
mà cười to, mỗi lần ông đi công tác cũng đều mang quà về cho cô, sau
khi cô ca hát giành giải thưởng ông cũng không chút nào tiếc rẻ mà tán
dương. . . . . .
Hai người từ đại sảnh cửa bên đi ra ngoài, lại đụng phải một màn lúng túng. Một nam một nữ mượn bóng đêm che giấu đang hôn nhau.
Cô gái vóc người mảnh khảnh, mặt mũi trẻ tuổi xinh đẹp; người đàn ông
ẩn mình trong bóng tối. An Nhiên kinh ngạc nhìn bọn họ, bước chân nâng
lên liền bất động ở giữa không trung.
Nam Tịch Tuyệt giơ tay lên, hẳn là muốn che ánh mắt của cô lại. Mặc dù
nhìn không rõ lắm, nhưng An Nhiên cũng nhận ra được, cô run run gọi:
"Cha. . . . . . ?"
Nam Tịch Tuyệt quả quyết cô ôm lên, vội vã rời đi. Cho đến khi bị nhét
vào trong taxi, An Nhiên mới phát ra tiếng khóc thảm thiết, "Anh để cho
em đi xuống, em đi hỏi ông ấy một chút, tại sao lại như vậy?" Cô liều
mạng muốn mở cửa xe.
Tài xế taxi chần chờ thả chậm tốc độ, Nam Tịch Tuyệt tức giận nói: "Không cho ngừng!"
Chiếc xe giống như mũi tên lao đi.
An Nhiên giống như nổi cơn điên, đối với Nam Tịch Tuyệt đang ngăn cản
vừa đánh vừa đá, ánh mắt cô đỏ hồng ". . . . . . Em muốn giết ông ta
rồi!"
Hai cánh tay Nam Tịch Tuyệt ôm cô thật chặt, "Em bình tĩnh một chút. Chuyện của bọn họ em không quản được."
Đợi đến khi bị Nam Tịch Tuyệt ôm vào trong phòng đè lên trên giường của
anh, An Nhiên nhìn trần nhà, thở hổn hển thật lâu, rốt cuộc từ từ ngồi
dậy, co rút thành một cục vùi vào trong chăn, khóc lớn lên.
Giống như thời gian trôi đi thì không thể quay lại, các bộ phận bị cắt
đi thì vĩnh viễn cũng không thể tái sinh, loại thiếu sót này cũng giống
như những tổn thương kia, quả thật không có cách nào để bồi thường chữa
trị