, chỉ là quà tặng của Nam Tịch Tuyệt khiến cô rất vui vẻ, cô thật sự không muốn rời khỏi vòng ôm
của anh.
Nam Tịch Tuyệt chỉnh lại cổ áo cho cô, giúp cô che kín
một chút, mỉm cười gảy cái mũi đã đỏ ửng vì lạnh của cô, "Vâng, ông ấy
tối nay đi tham gia lễ trao giải."
An Nhiên chu môi, "Đừng gảy,
mũi tẹt sẽ xấu!" Đôi mắt cô lóe lên ánh sáng sùng bái, "Bác Nam khẳng
định cao hứng vô cùng đi, thành tựu lớn như vậy!"
Nam Tịch Tuyệt
gật đầu một cái, "Ông ấy nói anh là niềm kiêu ngạo lớn nhất của ông ấy." Anh cười đến vui vẻ, hiếm khi lại hiện ra chút tính trẻ con, rơi vào
trong mắt An Nhiên, làm lòng cô bùm bùm nhảy loạn. Loại cảm giác yêu
thích này chẳng những không bởi vì cùng anh ở chung một chỗ mà vơi bớt,
ngược lại càng phát ra mãnh liệt. Có lúc, cô cũng có cảm giác vô lực khi yêu anh, kể cả khi hai người da thịt kề nhau, thời điểm thân thể kết
hợp chặt chẽ, cô vẫn còn cảm thấy chưa đủ, muốn chặt hơn một chút, gần
hơn một chút.
Ở thời điểm 16 tuổi, trong mắt An Nhiên, Nam Tịch
Tuyệt cơ hồ chính là tất cả của cô. Ngay cả về sau có thể sẽ có nhiều
đơn đớn khổ sở, cũng không thể nào xóa đi hai năm hạnh phúc bên cạnh
anh. Hương vị tình yêu khắc cốt ghi tâm này, nếm một lần liền chìm đắm
cả đời!
Mặc dù Nam Tịch Tuyệt là người lạnh lùng, nhưng vô cùng
cưng chiều An Nhiên, thậm chí đến trình độ không có nguyên tắc. Cũng bởi vì anh tốt, cho nên đối mặt với thói xấu của anh, An Nhiên lại càng
không cách nào tiếp nhận. Không gặp anh trong thời gian này, nhớ tới
anh, cô cơ hồ hận không thể cắn nhỏ anh ra mà nuốt vào trong bụng, nếu
không nhìn thấy anh, cô ngoại trừ hoảng hốt luống cuống, chính là không
cách nào ngăn cản nổi đau lòng.
Trong cuộc đời này của cô, mùa đông ấm áp nhất là anh cho cô, mùa đông lạnh giá nhất cũng là do một tay anh sáng lập .
Tất cả cũng dần tan vỡ ở mùa đông năm An Nhiên 18 tuổi ấy.
Một năm kia, vợ chồng An Diệc Bác vì An Nhiên mà tổ chức một buổi tiệc sinh nhật rất lớn. Ngày sinh nhật đó, trừ những người thân hữu( người thân
và bạn bè)chúc phúc, An Nhiên còn chiếm được lời hứa hẹn cùng cô dắt tay nhau đến cuối đời của Nam Tịch Tuyệt. Tất cả cũng có thể xem là toàn
vẹn.
Có lẽ là thấy đứa bé cũng đã lớn, hai năm qua An Diệc Bác
làm việc càng khiêm tốn trầm ổn, đối với Nhập Hồng cũng càng thân thiết. Dù sao cũng là người thân máu mủ, những hận ý của An Nhiên đối với ông
cũng dần tiêu tan. Khâu Thiếu Trạch sau khi tốt nghiệp đại học liền
thuận lợi thông qua khảo hạch lấy được bằng hành nghề bác sĩ, làm bác sĩ thực tập ở bệnh viện phụ thuộc đại học C, mặc dù hắn từng tuyên bố sau
khi tìm được công việc sẽ dọn ra khỏi nha, nhưng bởi vì hai năm qua quan hệ của hắn và An Nhiên đã tốt hơn, hơn nữa bệnh của hắn không thể thiếu được người chăm sóc, cho nên tiếp tục ở lại An trạch là tiện nhất.
Lúc nghỉ hè An Nhiên nhận được giấy thông báo trúng tuyển của đại học Y,
cuộc sống đại học qua được gần nưa năm, cô càng lộ ra vẻ thành thục. Đại khái cùng Nam Tịch Tuyệt ở chung một chỗ đã lâu, ngôn ngữ cử chỉ của
cô cũng rất có khuôn cách.
Lúc này khi được về nhà nghỉ đông, An Nhiên và Khâu Thiếu Trạch ngồi vây quanh ở lò sưởi trong tường, trao
đổi mọi người chuyện lý thú. Khâu Thiếu Trạch vẻ mặt đau khổ nói chuyện
hắn bị năm bác sĩ nữ Nhất Trung cợt nhã, còn cho An Nhiên nhìn dấu bị
cắn ở má hắn.
An Nhiên bị hắn chọc cho cười không ngừng.
Khâu Thiếu Trạch đột nhiên trầm mặc, lẳng lặng nhìn cô chằm chằm.
Phòng khách to như thế chỉ còn dư lại tiếng cười của An Nhiên, liền có chút
quỷ dị, An Nhiên có chút xấu hổ ngưng cười: “Anh nhìn tôi làm gì?"
Lông mày của cô vừa dài vừa nhỏ, nhếnh lên liền có chút khí thế vênh váo.
Thấy vẻ mặt quen thuộc này, Khâu Thiếu Trạch cảm khái nói: "Tôi còn
tưởng rằng, em vĩnh viễn sẽ không cười với tôi."
Hai năm trước,
Khâu Thiếu Trạch tìm được đường sống trong chỗ chết, sau đó lập trường
của hắn và An Nhiên dần dần có chút chuyển biến, không còn đối lập rõ
ràng như trước nữa, cũng không thân mật giống như những đôi anh em bình
thường. Ngược lại, giống như một đôi oan gia đã lâu mà hôm nay rốt cuộc
cũng hóa giải được hiểu lầm. Thỉnh thoảng, bọn họ còn có thể ngồi chung
một chỗ, tâm bình khí hòa( bình tĩnh hòa nhã) trò chuyện.
Ngón
tay An nghịch ngọn tóc mới uốn, ở trên ngón tay cuốn vòng tròn, nói:
"Tôi đi xem mẹ đã trở về chưa, sắp chết đói rồi." Cô muốn đứng dậy, lại
bị Khâu Thiếu Trạch đè vai xuống, hắn rất nhanh ở trên môi cô cắn một
cái, đầu lưỡi ẩm ướt của hắn thậm chí khẽ dò vào bên trong khóe miệng
cô.
Quả đấm của An Nhiên còn chưa kịp vung ra, lại nghe được âm
tanh chất vấn của Nhập Hồng từ sau lưng truyền đến: "Hai đứa. . . . . .
Hai đứa đang làm gì?"
Trong lòng An Nhiên trầm xuống, ngay sau đó thừa dịp hung hăng đẩy Khâu Thiếu Trạch ra, "Biến, nói giỡn cũng không
được như vậy! . . . . . ." Cô có chút khẩn trương quay đầu lại, hướng về phía Nhập Hồng cười gượng hai tiếng, "Mẹ rốt cuộc đã về, mau nấu cơm
thôi. Căng tin trường học khó ăn chết mất."
Tâm tình Nhập Hồng
rất kích động, nhưng hiện tại bà không mu