thấy bốn từ “bỏ cái thai đi” thì đột ngột phát hỏa: “Dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì! Không được, nói gì cũng không thể phá cái thai ấy đi được! Phải giữ, nhất định phải giữ! Giờ chị qua đó luôn, Hà Tịch, em cứ thử tới bệnh viện với cãi gã chết tiệt đó thử xem!”.
Nói xong bèn cúp máy cái rụp.
Tôi bất lực cầm di động nhìn một lúc, ngẩng lên nhìn Phương Thư, anh ta mặt lạnh te, nói: “Khẩu khí của bạn cô rất mạnh mẽ, tôi đã nghe thấy hết rồi”. Nói xong lại quay người định đi, chú chó trắng trong lòng tôi cứ kêu ư ử thật đáng thương, tôi không đành lòng, vội vàng kéo anh ta lại, “À thì, ừ… Hay là chúng ta thương lượng lại chút đi, nó đẻ xong thì đem bán đi nhé?”
Phương Thư không hổ là luật sư, mặc chú chó có kêu bi ai thế nào, anh ta vẫn lạnh lùng nói: “Bỏ tay ra”.
Thái độ lạnh nhạt này của Phương Thư khiến tôi hơi bực mình, chỉ muốn vung tay nói anh ta không cần thì thôi, tôi nuôi là được, nhưng lại nghĩ, công việc của tôi đi từ sớm, tối chẳng biết lúc nào mới về, chú chó mang thai cứ xác định chắc chắn là bị đói đến phát bệnh luôn…
Đang rối rắm thì Phương Dĩnh vác đôi mắt đỏ hoe chẳng biết làm thế nào mà tìm tới được, nhìn chú chó đáng thương trong tay tôi, lại nhìn Phương Thư vẫn làm mặt lạnh, nước mắt lại rơi lã chã, lầm bầm nói anh trai lòng dạ sắt đá.
Phương Thư bị cô em gái cưng nói như thế, gân xanh đột ngột nổi lên, lôi Phương Dĩnh về nhà. Phương Dĩnh không chịu, nhất quyết đòi ôm chú chó về cùng.
Và thế là, cặp anh em này ở ngay trước mặt tôi, ngay dưới nhà tôi cãi nhau tới đỏ mặt tía tai, ầm ĩ tung trời.
Tôi khuyên một hồi, hoàn toàn không khuyên được, bèn ôm chú chó ngồi một bên nhìn hai anh em lời qua tiếng lại. Chú chó trắng thì cứ run rẩy trong lòng tôi, đôi mắt ươn ướt như sắp khóc tới nơi rồi.
Tôi vuốt vuốt đầu nó để an ủi, đột nhiên cảm thấy số phận bị một sinh vật khác nắm giữ trong lòng bàn tay là một chuyện bi ai vô cùng, nói vứt là vứt, nói bán là bán, nói làm thịt ăn là bị phanh thây nấu lên luôn…
Tôi vẫn đang thả hồn chìm vào suy nghĩ thì chú chó chợt như phát điên lên, quay đầu cắn vào tay tôi một nhát, sau đó giãy ra chạy mất.
Đến khi tôi phản ứng lại thì chú chó đã chạy rất xa rồi, mà máu trên tay tôi cũng đang tí tách chảy xuống theo ngón tay.
Phương Dĩnh thấy chú chó chạy mất thì vội vàng đuổi theo sau. Tôi muốn nhanh chóng đi tiêm vacxin cũng sợ hãi cuống cuồng chạy qua bên đường cái. Phương Thư thì vẫn còn tức đến độ cứ xoa Thái Dương mãi, đến khi anh ta mở mắt nhìn thì chẳng thấy ai, quay đầu lại thấy Phương Dĩnh đang liều mạng chạy ra đường lớn, anh ta sợ tới phát rồ, vừa đuổi theo vừa gào: “Anh không cần nó chứ có không cần em đâu!”.
Đúng lúc tôi đang chạy tới vệ đường thì một chiếc xe việt dã quen thuộc phanh gấp ngay trước mặt, tôi vẫn đang ngơ ngẩn thì thấy Tần Mạch mặt mũi xầm xì bước xuống xe, vung tay đóng sầm cửa xe lại, cũng chẳng thèm liếc tôi một cái, xông thẳng về phía Phương Thư.
Tôi mờ mịt nhìn bóng lưng mang theo sát khí làm người ta sợ hãi, hắn lao lên túm chặt lấy áo Phương Thư, chẳng nói năng gì. Phương Thư nóng ruột đuổi theo Phương Dĩnh, vội vàng gào lên với hắn: “Anh làm gì thế…”. Còn chưa nói hết câu, khi mọi người chưa ai có phản ứng thì Tần Mạch đã đấm một cú thật mạnh lên mặt Phương Thư, tôi kinh hãi trợn tròn mắt, ở bên vệ đường ồn ào ầm ĩ như thế, hình như lúc nãy tôi vẫn nghe thấy tiếng xương thịt đập vào nhau rất mạnh…
Phương Thư choáng váng ở dưới đất một lúc lâu, bị đánh tới trào máu miệng.
Tần Mạch sầm mặt, lạnh lùng nói: “Mày muốn cũng không được đâu”.
Tôi há hốc mồm không khép lại nổi, cuống quýt định chạy qua kéo Phương Thư dậy, nhưng Tần Mạch đã quay người lại vươn tay tóm chặt lấy tôi, tôi cáu tiết: “Anh phát rồ phát dại gì thế hả! Uống nhầm thuốc rồi à!”.
Tần Mạch quay đầu lại nhìn tôi, tôi mới thấy mắt hắn đỏ ngầu tới phát sợ, cứ như sắp giết tôi tới nơi vậy. Tôi sợ quá lùi lại phía sau một bước, hắn gần như nghiến răng rít lên: “Hà Tịch, em là của tôi, từng tấc da tấc thịt đều là của tôi, không ai có quyền muốn hay không muốn đồ của tôi”.
Lồng ngực tôi siết lại, cảm giác tê dại không biết tên nhảy vào tim, như có cơn sóng vỗ vào trái tim mềm nhũn, khiến nó rung rinh lay động.
Tôi nhìn hắn chằm chằm như một con ngốc.
Đột nhiên, Phương Thư ở bên cạnh loạng choạng đứng lên, hoàn toàn không để ý tới tôi và Tần Mạch, nhấc chân tiếp tục đuổi theo Phương Dĩnh. Tôi cũng chợt sực tỉnh, vội vàng trở tay kéo lấy ống tay áo Tần Mạch, lau cái tay đầy máu lên bộ vest đắt tiền của hắn, tôi kéo hắn lên xe, lập cập nói: “Đi bệnh viện, đi bệnh viện!”.
Ai dè hắn như một tên thô lỗ hoàn toàn không có khả năng quan sát, không nhìn đến máu trên tay tôi, không nhìn thấy Phương Thư đã chạy mất, túm lấy tôi, kéo vào lòng, hơi thở ẩm ướt phả vào cổ tôi: “Không đi, Hà Tịch, tôi sẽ không để em đi đâu”. Bàn tay đang ôm lấy tôi của hắn khẽ run lên, “Tôi nuôi em, tôi nuôi”.
Tôi nghe thấy câu này mà tức tới độ run bắn người, đập một cái đẩy cái đầu hắn ra, gào lên: “Đây bị chó cắn! Bị chó cắn ấy! Mẹ kiếp, anh dựa vào cái gì mà không cho tôi đi bệnh