Không Yêu Thì Thế Nào

Không Yêu Thì Thế Nào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326903

Bình chọn: 7.5.00/10/690 lượt.

thấy được vui vẻ.

Sáng ngày

Giáng sinh, viên quản lí nhà trọ đưa đến cho tôi một cái bao, bảo là của Mặc Vũ từ Mĩ gửi sang, tôi mở ra, trong đó là một cây thông Noel bằng

kim cương, xem ra hắn thật sự cho tôi là một cô gái thích kim cương rồi.

Mặc Vũ cũng có khi gọi điện thoại cho tôi, bọn tôi sẽ tán gẫu

chuyện đông chuyện tây vài câu, hắn nói bên đó còn có công việc, vài

ngày nữa mới sang lại được, sau đó theo thường lệ hỏi một câu, "Có nhớ

anh không?" Tôi nói "Rất nhớ, rất nhớ, nhớ anh đến nỗi ngủ không yên."

Hắn liền cười bảo nếu gặp mặt trực tiếp tôi sẽ không nói thế. Vì thế hai chúng tôi lại nói chuyện qua điện thoại, sau đó tôi nhấn điều khiển TV, tiếp tục xem bộ phim yêu thích của mình.

Đợi đến lúc hắn trở về chắc cũng đã sang xuân rồi.

Tôi cũng không biết khi nào thì hắn trở về, buổi chiều nhàm chán, tôi ra ngoài ăn cơm tối, khi về nhà thì đã thấy hắn rồi.

"Lại đây, bảo bối, ôm cái nào." Hắn lại không đứng đắn ôm lấy tôi, "Em xem,

em gầy quá, làm anh thật thương tâm, anh nghĩ mấy ngày nay em bị tương

tư dày vò chắc là khổ sở lắm." Mười mấy năm qua tôi khó có được cuộc

sống thoải mái nhàn nhã như khi sống cùng hắn, vì thế nếu muốn tôi tái

nhợt tiều tụy cũng khó.

Hiện tại tôi quả thật rất khá, hôm qua còn đi tắm suối nước nóng, tinh thần phấn chấn lên nhiều.

"Có nhớ anh không?" Đầu của hắn tựa vào đầu vai tôi, thanh âm khàn khàn mê hoặc lòng người.

Tôi gật gật đầu, không phải vì bị mị lực của hắn mê say, mà vì trong tình

cảnh này, theo đúng thân phận của một tình nhân, tôi hẳn phải trả lời

"Có!" rồi.

Hắn hoài nghi nhìn tôi.

"Em chính là một lòng nhớ anh," hắn nói còn chưa dứt lời, tôi lập tức cũng dùng ánh mắt hoài

nghi đáp lại hắn, hắn không khỏi cười rộ lên, "Có muốn biết anh nhớ em

nhiều thế nào không?" Mắt hắn âm u, nói xong, hắn bế tôi lên, nhẹ nhàng

bước về phía phòng ngủ.

Cuối kì năm thứ tư, mỗi người đều cố sức tìm mục tiêu cho mình. Có người muốn du học nước ngoài, có người muốn

làm nghiên cứu sinh, hoặc nhanh chóng bước chân vào xã hội, nhưng tôi

lại không như thế, tôi không chút hoang mang, hưởng thụ thời gian sinh

viên khoan khoái thư thả của mình. Trong trường học Thánh Huy không có

cảnh tranh đua kịch liệt như trong các trường đại học khác, mùa xuân

đến, sân trường đầy bóng áo tốt nghiệp của sinh viên khắp các khoa.

Mạch nhất sắp làm tổng giám đốc nghệ thuật cho công ty quảng cáo, nghe nói

ba của Mạch nhất cố ý bắt cô trong thời gian ngắn nhất phải tiếp nhận

hoàn toàn công việc ở công ty quảng cáo. Ngải nhị cũng muốn trở thành

một nữ nhân mạnh mẽ như Ngải nhị, đáng tiếc bị mẹ cô cưỡng chế không

được tham gia công sự, phải toàn tâm toàn ý cùng vị hôn phu bồi dưỡng

tình cảm, vẻ mặt Ngải nhị luôn hiện lên né tai oán, thật giống như tôi

đã từng một thời bị mẹ bức bách. Về phần Nhược tam, thỉnh thoảng cũng có nghe Ngải nhị nhắc đến vài câu, tôi cũng không chú ý nghe, tôi cùng cậu ấy đã trở nên quá xa lạ, càng xa càng tốt.

Tôi chưa từng lo

lắng về tương lai của mình, có lẽ tôi sẽ tìm công việc gì đó để làm,

hoặc cũng có thể cùng Mặc Vũ tiếp tục như thế này, cho đến khi cả hai

cùng chán ghét lẫn nhau. Tương lai, với tôi mà nói, không có gì là to

tát cả.

Tôi mỗi ngày đều dành thời gian để xem tiểu thuyết, mà

Ngải nhị lại tỏ ra cực kì hâm mộ tôi, theo như lời cô nói, trong quá

khứ, chưa từng thấy tôi xem sách giải trí, hiện tại có thể xem không

biết chán mấy cuốn tiểu thuyết, trong khi cô đã dùng ngôn ngữ võ hiệp từ tám trăm năm trước nhưng lại không hề muốn xem bất cứ cuốn tiểu thuyết

võ hiệp nào. Kì thật chỉ có mình tôi là hiểu rõ, tôi không giống như vẻ

ngoài hờ hững của mình, tôi không thể lí giải cũng không tin tưởng những yêu hận tình thù của cuộc sống, ân oán gút mắt, tôi chỉ muốn sống trong thế giới hư ảo của riêng mình để trốn tránh thế giới thực tại mà thôi.

Bởi vì tôi không chuyên tâm, hoàn thành xuất sắc luận văn cùng phản biện,

cũng vì thành tích ưu tú trong suốt bốn năm qua, tôi thuận lợi trở thành một trong mười người thi đậu tốt nghiệp cao nhất trường. Trở thành một

trong những người có thành tích tốt như vậy theo lẽ sẽ được lên bục nhận bằng khen, được hiệu trưởng bắt tay và chụp ảnh chung.

"Thật không cần anh tham dự lễ tốt nghiệp của em sao?" Tối qua Mặc Vũ lại hỏi tôi một lần nữa.

"Anh có thấy ai đến dự lễ tốt nghiệp của nhân tình chưa? Thân phận của nhân

tình giống như người không có gia đình." Tôi trả lời hắn.

"Em nói vậy sẽ khiến anh nghĩ em đang muốn thay đổi thân phận." Hắn nhìn tôi vẻ trêu tức.

"Tùy anh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ." Tôi cúi đầu không nhìn hắn nữa.

"Không cho anh đi, đến lúc đó chỉ có một mình, em cũng đừng khóc đấy." Hắn vẫn không chịu buông tha cho tôi, nói xong liền bước vào thư phòng.

Khóc? Tôi nghĩ tôi đã sớm có thói quen một mình rồi. Nói là đến nhận bằng tốt nghiệp, thật ra là đến trường nhận lấy tấm bằng, đối với người làm tình nhân như tôi thật chẳng quan trọng gì.

Trường đại học Thánh Huy có yêu cầu tốt nghiệp nghiêm ngặt hơn so với những trường khác, thi tốt nghiệp


Duck hunt