ng, hắn tách hai chân của nàng ra, dùng hơi thở dốc so với lửa còn nóng hơn, trêu chọc nơi hồng nộn giữa hai chân nàng.
“Lệ Nhận…” Nàng cực thẹn rên rỉ, vọng tưởng muốn né tránh.
“Đừng động đậy.” Mặt của hắn tới thật gần. Gần đến mức nơi non mềm nhất của
nàng đã có thể cảm nhận được hơi thở rối loạn của hắn, nàng run rẩy, ướt át… Mong đợi… Ngón tay to thô ráp, tách ra cánh hoa hồng nhuận, hắn đến gần hơn, khẽ liếm lấy tiểu hạch mị hoặc như một viên trân châu, mút lấy sự ngọt ngào của nàng.
Luân phiên liếm mút, khiến cho nàng khóc nức nở. Nàng khó nhịn giãy dụa,
nhưng vẫn là chỉ có thể ở dưới lưỡi của hắn run rẩy, chấp nhận sự cướp
đoạt liếm mút của hắn, cho đến khi nàng ướt át đến mức nhuộm ướt giường
đệm, cũng đã nhuộm ướt hắn.
Cuối cùng, hắn rốt cục đứng dậy, trở lại trên người nàng, hai tròng mắt nàng đã mông lung, thở dốc không dứt, mềm yếu e rằng không cách nào phản
kháng.
Thân thể nam tính nặng nề, tựa vào trên người nàng, giữa hai người không có nửa điểm khe hở.
Chậm rãi, nàng cảm giác được vật cứng rắn của hắn, để ở nơi mềm mại nhất của nàng, khó khăn xâm nhập vào chỗ khít chặt nóng ướt của nàng, đẩy vào
đến chỗ sâu nhất.
Điềm Điềm run rẩy, bất lực than nhẹ.
Hắn lập tức ngừng lại. “Có đau không?” Hắn không muốn làm đau nàng.
Nàng cắn răng lắc đầu, cố gắng thích ứng vật khổng lồ của hắn lấp đầy chỗ sâu nhất của nàng.
“Chàng thật nóng…” Nàng nói nhỏ, thuận theo bản năng dục vọng, dùng sự mềm mại ôm chặt sự cứng rắn của hắn. Lệ Nhận gầm nhẹ một tiếng, cũng không còn
cách nào kềm chế được nữa. Hắn xâm nhập càng sâu, càng mạnh mà lại càng
có lực, tiết tấu lặp đi lặp lại làm hai người cũng cuồng loạn, cho đến
khi nàng chỉ còn có thể ở trong lồng ngực của hắn, yêu kiều mê man rên
khóc, bị hắn càng ngày càng mãnh liệt đụng chạm, đưa nhau lên đỉnh tình
ái.
Vui sướng vô tận, giống như cơn nước xoáy, hoàn toàn cuốn bọn họ vào, quên hết toàn bộ mọi thứ khác.
Hôm đó, bọn họ từ sau giờ ngọ, triền miên cho đến đêm khuya.
Sự thật chứng minh, cho dù không có xuân dược “trợ hứng”, bọn họ vẫn xác xác thật thật khát vọng lẫn nhau.
* * *
Trời sáng! Tiếng chim hót tiếng côn trùng kêu vang, kim quang lóng lánh,
nàng sáng sớm tỉnh lại, cảm giác được bên cạnh có một nam nhân ấm áp còn đang ôm lấy nàng, làm cho nàng trong nháy mắt nhớ tới hoan ái triền
miên ngày hôm qua, cả người xấu hổ đến tột đỉnh.
A, trời ạ, nàng rốt cuộc là tại sao? Cư nhiên ban ngày lại cùng hắn lăn
lộn trên giường, rồi từ ban ngày quay cuồng cho đến đêm khuya, lại từ
đêm khuya quay cuồng đến buổi sáng?
Lần này, cũng không có xuân dược để viện cớ nha! Nàng mắc cỡ không dám mở
mắt, nín thở phát hiện ra hắn cũng đã sớm tỉnh, bàn tay to thô ráp, chậm rãi mơn trớn mảnh lưng trần của nàng, từ phần gáy, theo xương sống đi
xuống, từ từ chạy tới thắt lưng, sau đó lại nhẹ nhàng mơn trớn trở lên.
Hắn đang nhìn nàng, nàng biết, nàng có thể cảm giác được ánh mắt đốt người kia.
Không tự chủ được, Điềm Điềm đỏ mặt, nhưng bởi vì quá xấu hổ, còn chưa nghĩ
ra làm như thế nào đối mặt hắn, chỉ có thể cố gắng khống chế hô hấp của
mình, tiếp tục giả vờ ngủ.
Hắn vuốt ve rất nhẹ nhàng, thậm chí có thể gọi là ôn nhu, cũng không có mang theo quá nhiều dục vọng.
Cảm giác này, thật thoải mái.
Lệ Nhận khẽ vuốt vuốt da thịt nhẵn nhụi tựa như đồ sứ.
Tất cả thuộc về nàng, đều khiến hắn trầm mê không dứt.
Trong quá khứ, cho dù nữ nhân xinh đẹp đi nữa, hắn cũng cảm thấy các nàng tà
ác xảo quyệt, ngay cả máu cũng trở thành màu đen nhánh, nhưng mà nàng
trước mắt hắn, đều là xinh đẹp ngây thơ, đơn thuần đến mức làm cho sự đề phòng cứng rắn như vách tường đá của hắn, từng khe từng khe hở ra.
Quốc gia đại sự, xã tắc hưng vong, giờ này khắc này hắn đều không hề để tâm đến.
Hắn từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên trầm mê trong khoảnh khắc khó tả
nhưng lại khiến người ta chìm đắm. Trong lòng hắn, trong mắt hắn, chỉ có nàng.
Bàn tay to thô ráp, không tiếng động rời khỏi mảnh lưng trần non mịn. Trái
tim của Điềm Điềm thình thịch nhảy loạn, cơ hồ định không biết xấu hổ
chui vào trong lồng ngực cọ mình lên cánh tay hắn, đòi thêm chút ít ôn
nhu khẽ vuốt ve nữa, nhưng trong nháy mắt, phát hiện ra bàn tay của hắn
đi tới trên khuôn mặt nàng. Lệ Nhận dùng đầu ngón tay, chần chờ, khẽ
vuốt xuống mũi của nàng.
Chần chờ?
Nàng sửng sốt, nam nhân này luôn luôn thô lỗ nóng nảy ăn to nói lớn, như thế nào lại chần chờ? Nhưng trong khoảnh khắc này, nàng thật sự cảm thấy
hắn vuốt ve có chút ngập ngừng, giống như là không dám xác định.
Len lén, nàng mở ra một khe hở trên mắt.
Ánh sáng rọi xuống, nam nhân đẹp trai tuấn mỹ kia đang ngắm nhìn nàng, vẻ
mặt không phải là lạnh như băng như thường ngày hay là nổi giận, ngược
lại lộ ra chút tâm tình phức tạp, mang theo sự bối rối, nhu tình, tiếc
nuối, và… Khát vọng?
Khát vọng, không phải là dục vọng.
Trong giây phút này, nàng trong lòng căng thẳng, bất giác quên ý định tiếp tục giả vờ ngủ, hoàn toàn mở mắt.
Tầm mắt của hắn cùng nàng nhìn thẳng nhau, cuốn lấy nhau giữa không trung.
Nàng tim muốn ngừng đập,