Polly po-cket
Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217370

Bình chọn: 7.00/10/1737 lượt.

ừng sáng những tia nắng đầu ngày, “Phương Quân Càn hôm nay chỉ kiếm lập thệ, cuối cùng sẽ có một ngày, Phương Quân Càn ta đem quân san bằng Đại Khánh, huyết tẩy Hoàng đô, đuổi cùng diệt tận hoàng thân quốc thích, trả thù rửa hận!”

Trăm vạn tướng sĩ đồng thanh rống lên:

“San bằng Đại Khánh! Huyết tẩy Hoàng đô!”

“San bằng Đại Khánh! Huyết tẩy Hoàng đô!”

Trăm vạn nam nhân, trăm vạn quyết tâm sắt đá, trăm vạn luồng hồng huyết sục sôi bùng nổ trong cơn cuồng nộ rung trời chuyển đất, tựa sóng thần ầm ầm rống giận cuồn cuộn sôi trào, cuốn phăng, càn quét tất cả. Thanh âm kinh khủng xuyên thủng Ngọc Hòa Tát bình nguyên, xuyên thủng cơ nghiệp trăm năm vững vàng không lay chuyển của Đại Khánh, xuyên thủng các đế quốc lân bang Dã Minh Nô Tấn – rồi cuối cùng xuyên thủng cao xanh, vang vọng hoàn vũ!

Trong suốt thời gian ấy, Tiếu Khuynh Vũ vẫn lặng lẽ ngồi yên trong xe ngựa, cách một bức mành, y hé mắt nhìn ra khe hở nhỏ, xa xa là thân ảnh nam nhân tư thế uy mãnh hào hùng, bễ nghễ thiên hạ Phương Quân Càn. Một nỗi bi thiết ai thương, mịt mùng trùng điệp hơn cả đêm đen bất chợt dâng lên, lấp đầy đôi nhãn thần trong suốt không vướng bụi trần của người ngồi đó.

Ánh triều dương chiếu rọi Phương Quân Càn, tỏa ra hào quang vạn trượng, luồng kim quang chói mắt mà nơi hắn đứng là trung tâm không ngừng tầng tầng lớp lớp lan rộng, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ cả bình nguyên mênh mông!

Phương Quân Càn cất tiếng chậm rãi, kiên quyết, nhấn mạnh từng chữ, từng chữ một:

“Nếu trái lời thề - Trời – tru – đất – diệt!”

Trầm mặc cúi đầu, Khuynh Vũ sờ tay vào ngực, thật chậm, thật chậm rút ra dải khăn dài đỏ thắm hỏa hồng.

Tơ gấm phi diễm trơn mềm, dường như, vẫn phảng phất đâu đó chút nhu tình ấm áp còn sót lại…

Vừa mở miệng, đột nhiên thổ ra một ngụm máu tươi!

Huyết tích tinh hồng vấy lên dải khăn đỏ rực, lốm đốm loang lổ rồi dần hòa lẫn với sắc khăn, nhưng khiến mắt người kinh hoàng, tâm người chấn động!

“Công tử!” – Lao thúc rên lên một tiếng đau đớn, hoảng hốt tựa thống huyết đỗ quyên (4).

Vô Song công tử vung tay ngăn Lao thúc nói tiếp.

Vận sức đè chặt trái tim, sau đó, y len lén hé mắt ra nhìn bên ngoài, nơi trọng binh trường khí, khôi giáp sáng lòa đang vây quanh người Phương Quân Càn.

Như quần tinh ủng nguyệt.

Trong này…

Yên tĩnh

Cô tịch…



---oOo---

(1): hạp cốc: khe núi, hẻm núi

(2): kim ô: mặt trời

(3): phong vân tế hội: ý chỉ biết nắm cơ hội hiếm có

(4): tử quy đề huyết: chim tử quy hay còn gọi là chim đỗ quyên, chim cuốc. Tích xưa kể rằng Thục Đế vì cái hận mất nước mà hồn biến thành chim đỗ quyên, ngày đêm kêu lên ‘quốc quốc’, tiếng kêu thống thiết, sắc nhọn đau đớn, mang theo nỗi u sầu tuyệt vọng bi thương.

Thích Vô Ưu nhoài khỏi yên ngựa phóng xuống, quỳ mọp trên đất dập đầu: “Thuộc hạ chậm trễ, kính xin Hầu gia tha tội!”

Phương Quân Càn gác tay sau lưng, ngẩng cao đầu ngạo nghễ: “Tất có nguyên nhân!”

“Khởi bẩm Hầu gia, mưa lớn hoành hành mấy ngày liền, Phi Lô kiều bị lũ lụt đánh sập, Bát Phương quân chỉ có thể xuống ngựa đi bộ, theo đường vòng xuống hạ lưu, mượn Thanh Lam kiều qua sông để đến đây, khiến cho lộ trình kéo dài, làm chậm trễ không ít thời gian. Vô Ưu để cho Hầu gia cùng công tử thân lâm hiểm cảnh, tội thực đáng chết vạn lần!”

Phương Quân Càn nghe Thích quân sư giải trình như vậy chỉ mỉm cười: “Đã là thiên tai, không ai có khả năng cứu vãn, Thích quân sư nào có tội gì?”

Hắn nói những lời ấy hoàn toàn tự nhiên, nhưng khẩu khí ‘khí thôn sơn hà, hải nạp bách xuyên’ (1) lại hiển hiện khí độ khoan dung tự hải cùng trí tuệ tinh anh mẫn tiệp của bậc kỳ tài thiên hạ.

“Tiểu hầu gia!” – Thích Vô Ưu bất chợt ngẩng đầu nhìn thẳng Phương Quân Càn, nhãn thần thâm trầm tịch mịch phảng phất như hàm ẩn sức mạnh xuyên thấu tâm can, bình thường bắt gặp ánh nhìn ấy, người khác không khỏi rùng mình chột dạ: “Hầu gia… hoàn toàn không chút hoài nghi nào sao? Hầu gia cùng công tử thân lâm hiểm cảnh, thập tử nhất sinh, vậy mà Bát Phương viện quân lại chậm chạp không đến ứng cứu, chẳng lẽ… chẳng lẽ Hầu gia chưa bao giờ nghĩ qua… Thích Vô Ưu sẽ lại bán chủ cầu vinh, đầu nhập Hoàng thất Đại Khánh? Hoặc là muốn… tự lập binh mã, một tay che trời…” Hắn ngập ngừng rồi không nói tiếp nữa, chỉ có đôi mắt đăm đăm chú thị Phương Quân Càn.

Phương Quân Càn suy nghĩ rất nhanh, gật đầu thừa nhận: “Lời Thích quân sư nói quả thực rất có khả năng!”

“Vậy…?”

“Nhưng, cũng chỉ là có khả năng, bổn hầu sẽ không vội cho là thật!” – Phương Quân Càn mỉm cười ôn hòa, vỗ vỗ bả vai quân sư: “Bổn hầu tin tưởng Thích quân sư, cũng chính là tin tưởng mắt nhìn người của Khuynh Vũ!”

Đột nhiên trong lòng Thích Vô Ưu, cảm động dâng lên chan chứa, chực trào ra thành lệ.

Trằn trọc thâu đêm, chẳng lòng dạ nào dỗ giấc, bao nhiêu khổ tâm, lo nghĩ giăng mắc ngổn ngang. Trước mặt, sầu não vì chủ tử lâm nguy. Sau lưng, thuộc hạ xầm xì chỉ trỏ, phong thanh tiếng bấc tiếng chì. Kinh khủng hơn cả là nghi kỵ cùng ngờ vực mỗi lúc một sâu rộng, tâm không lúc nào yên, dạ chẳng khi nào tĩnh. Chưa hết, trên v