Polly po-cket
Kiêu Sủng

Kiêu Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210780

Bình chọn: 7.5.00/10/1078 lượt.

phòng sau lưng hắn bị khoét một lỗ hỏng, ngay sau đó vang lên tiếng bức tường bị sụp đổ. Song, hai người đều không ai nhường ai, không hề lùi bước trốn tránh.

Ngay cả trong lúc ánh sáng xanh tràn ngập bên trong phòng, sắc mặt Mạnh Hi Tông vẫn cứng như sắt, đôi mắt đen ửng đỏ, nổi lên sự giết chóc nặng nề. Mà giữa tầng tầng lớp lớp trường năng lượng tỏa ra xung quanh anh, một bóng dáng lập lòe, mạnh mẽ đánh vào vách tường năng lượng hết lần này đến lần khác.

Cả hai người đều không lên tiếng. Trên vai Mạnh Hi Tông dần dần xuất hiện vết thương mới, máu tươi đỏ thẫm cả quân phục đen. Trong không khí, bóng dáng Cố Vũ Khanh vẫn không thể thấy rõ, nhưng mùi máu tươi cũng bắt đầu ngập trong trường năng lượng.

"Anh đầu hàng đi." Giọng Cố Vũ Khanh như truyền đến từ xa "Đấu tiếp nữa chỉ đem đến kết quả hai bên cùng tổn thất, chiến hạm của tôi đã bao vây tinh cầu hi vọng, anh còn chống cự nữa, tôi sẽ đánh tinh cầu người máy thành tro vụn."

Cố Vũ Khanh cũng không phải đe dọa suông. Trước đó, mặc dù mang tâm tình nhớ quê hương, nhưng nhiều năm chính chiến lúc nào cũng phải đề phòng, nên hắn vẫn ra lệnh cho các chiến hạm vẫn giữ tư thế chuẩn bị tiến công. Chỉ cần hắn bấm nút phát tín hiệu trên đồng hồ, thì các chiến hạm sẽ bắt đầu đánh vào tinh cầu Hi Vọng của người máy.

Song, Mạnh Hi Tông không hề kinh hoảng, trường năng lượng bỗng mạnh thêm. Cố Vũ Khanh nghe giọng nói anh lạnh lùng "Có những thứ nửa người nửa máy các người chôn cùng, chết thì chết chứ."

Cố Vũ Khanh châm biếm "Anh cho rằng bằng tài năng của anh, sẽ hạ được chúng tôi sao?"

Mạnh Hi Tông bật cười "Đã bắt cả lại rồi."

Cố Vũ Khanh hơi phát hoảng. Suy nghĩ trên đường tham quan du lịch từ các hành tinh đến đây, hẳn là Mạnh Hi Tông đã giăng bẫy. Bọn họ tuy là nửa người máy, như thân thể vẫn là con người. Bởi vì nhóm Giản Mộ An cũng là con người, bọn họ cũng không đề phòng. Như vậy Mạnh Hi Tông đã xuống tay khi nào? Nước trong thác ngân hà ư? Hay là buổi trưa tại tinh cầu Hòa Bình?"

Lòng Cố Vũ Khanh run lên, trong lòng biết cấp dưới mình nhất định đã bị Mạnh Hi Tông cho người âm thầm chế phục. Nói cả giận "Đồ hèn! Những người kia lại giúp bọn người máy các người."

Mạnh Hi Tông cười khẽ "Bọn họ cũng không biết tôi là người máy, nhưng lại biết các người rõ ràng là nửa người máy."

Cố Vũ Khanh chán nản, tấn công cũng hơi chậm lại, đã bị trường năng lượng của Mạnh Hi Tông đánh tới gần bên người, thét lên một tiếng, phun ra máu tươi trong không trung.

Sau mười hai giờ, ánh mặt trời rực rõ, Tô Di đưa con trai cho bảo mẫu chăm sóc, ăn mặc chỉnh tề, đi ra khỏi cửa.

Lại bị mấy tên Lính Đánh Thuê giơ tay cản lại.

"Phu nhân, Nguyên soái dặn dò phải bảo vệ an toàn cho chị."

Tô Di ngạc nhiên "Tôi biết, các cậu đi theo tôi. Tôi muốn đến Tự Do thành."

Hôm nay là ngày đám người Cố Vũ Khanh đến, cô cho rằng Mạnh Hi Tông nhất định sẽ phái người đón mình đến. Ai ngờ đợi rất lâu, vẫn không thấy có máy bay đến đón.

Bởi vì bọn người Cố Vũ Khanh đến từ địa cầu, trong đương nhiên phải quan trọng hơn những người khác. Cô rất muốn cùng với Mạnh Hi Tông, cùng nhau hỏi thăm những sự kiện chi tiết năm đó tại địa cầu. Có lẽ sẽ biết rõ được vì sao mình và Mạnh Hi Tông lại "Xuyên không" đến tinh hệ Vĩnh Hằng mấy tỷ năm sau.

Cũng không ngờ, chỉ là đề nghị bình thường này, lại làm cho mấy tên Lính Đánh Thuê nhanh chóng trao đổi ánh mắt. Người cầm đầu lộ ra vẻ khó xử "Phu nhân, Nguyên soái căn dặn ngàn lần bảo không thể để cho chị mạo hiểm. Nếu như chị phải đi khỏi nhà, có thể để tôi đi gọi điện thoại cho Nguyên Soái trước hay không?"

Tô Di yên lặng trong giây lát, gật đầu, xoay người về phòng. Lính Đánh Thuê từ từ chạy đi.

Lòng Tô Di không thoải mái. Mặc dù Mạnh Hi Tông quan tâm và bảo vệ quá mức. Nhưng hôm nay lại không để cô ra khỏi nhà, ý như thế là muốn nhốt cô rồi.

Tác phong này lại hơi tương tự với Hình Nghị.

Kỳ quái.

Đợi hơn nửa tiếng, cũng không thấy tên Lính Đánh Thuê báo tin trở về. Tô Di càng hiểu được, rõ ràng chỉ nói cho có lệ với cô.

Ai dám cho bọn họ lớn gan như vậy, dám lừa gạt mình?

Chỉ có Mạnh Hi Tông thôi.

Chẳng lẽ anh lại muốn làm chuyện gì nguy hiểm, cho nên gạt mình ư? Tô Di không khỏi hơi bận tâm. Vừa nghĩ đến đây, cô đã có kết luận.

Đêm đó, cô có nói đến việc bắt tay với ngươi hư thể đối phó với người máy, đã bị Mạnh Hi Tông đổi đề tài. Cô thử nghĩ cũng hiểu, ngày đó nhất định Mạnh Hi Tông đã có hứa hẹn hòa bình với tộc cơ giới, cho nên không muốn làm trái. Chẳng lẽ, hôm nay người hư thể đến, song phương xảy ra xung đột vì người máy sao?

Nhớ tới gương mặt Cố Vũ Khanh cười nhạt và tài nhảy không gian biến hóa thất thường của người hư thể, lại nghĩ đến thân thể của Mạnh Hi Tông đã bị tổn hao lực chiến đấu qua các trận chiến từ lâu, Tô Di nhất thời nóng lòng.

Cô lấy lại bình tĩnh, lập tức gọi điện thoại cho các vị phu nhân của sỹ quan ở gần đây. Bởi vì sau khi cô về, vẫn chưa gặp mặt các chị em, nên những người kia lập tức vui vẻ đi đến đây. Tán gẫu được 10', bỗng có một bà hét lên kinh hãi, làm cho vẻ mặt những người Lính Đánh Thuê biến đổi, đẩy