t luôn vây quanh những kẻ nổi bật, bình thường toàn qua lại với những phi công có gia cảnh giàu có. Chẳng bao giờ xem trọng Thuỷ Đồ Linh xuất thân bần hàn. Lúc này lại nhu nhược không xương ôm lấy hắn.
Thủy Đồ Linh hơi xấu hổ kéo cô ra khỏi lòng mình, nhìn quanh bốn phía.
Bọn họ ở trên một gò núi thấp bé. Cách tầng rừng rậm rạp, hắn thấy ở mấy chục mét phía trước nơi chân núi, là xác máy bay chiến đấu cháy đen.
Điều này làm cho hắn có cái nhìn khác đối với Sweet - - Vậy mà cô ta có thể đưa hắn tới xa như vậy ư? Nhưng ngẫm lại cũng là điều hiển nhiên. Trong hoàn cảnh này, mình là điểm tựa duy nhất của vị công chúa đây, cô ta đương nhiên phải cứu hắn.
Dường như nhận thấy vẻ cảm động trong mắt hắn, Sweet tủi thân chìa hai tay ra trước mặt hắn: "Tôi mất bao nhiêu công mới kéo anh được tới đây đấy, anh nặng lắm!"
"Cảm ơn!" Thủy Đồ Linh không quá quen với việc phụ nữ dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với mình, "Tôi hôn mê bao lâu rồi?"
"Tầm nửa giờ."
Thủy Đồ Linh nghe vậy nhíu mày, ở lại dây nửa giờ mà vẫn chưa bị Trùng Tộc phát hiện, đúng là may mắn trong xui xẻo. Nhưng cứ tiếp tục ở nơi gần với xác máy bay này, e rằng sẽ nhanh chóng bị phát hiện.
"Cô chờ tôi ở đây." Hắn hít sâu một hơi rồi đứng lên.
"Anh muốn đi đâu!" Sweet hơi căng thẳng, rất sợ hắn bỏ lại mình.
Trong lòng Thủy Đồ Linh vô cùng kinh ngạc. Toàn bộ đội phi hành ai chẳng biết rõ tính tình của hắn. Lẽ nào Sweet cho rằng hắn sẽ bỏ lại một cô gái yếu đuối vào lúc này ư?
"Tôi ra chỗ máy bay xem có thể lấy được thứ gì dùng được không." Hắn nhẫn nại giải tích, sau đó lê thân thể bị thương, đi từng bước một, cực kỳ cẩn thận đến chỗ xác máy bay chiến đấu.
Có lẽ là chiến tranh ngoài vũ trụ vô cùng kịch liệt, bọn họ ở lại hành tinh Trùng tộc năm ngày, vẫn an toàn không bị phát hiện. Điều này không thể nghi ngờ khiến hai người châm lên hi vọng có ngày sẽ trốn thoát được.
Nơi ở của Trùng Tộc phân bố trong dãy núi. Thủy Đồ Linh và Sweet trốn trong một căn nhà trong khu vực hẻo lánh nhất. Có lẽ chủ nhân cũng tham gia chiến đấu ở tiền tuyến, nên trong nhà không có con trùng nào.
Cái gọi là nơi ở của Trùng Tộc, chính là một hầm trú ẩn lớn, bên trong chất đống non nửa là hoa quả khô và một ít thi thể động vật nhỏ. Bởi vì khí hậu của hành tinh Trùng tộc lạnh lẽo, những đồ ăn này cũng không bị hỏng. Thủy Đồ Linh chọn chút đồ còn tươi để xử lý, cũng đủ để hai người ăn hơn một tháng.
Hai người cũng không dám ra khỏi cửa. Hằng ngày đều nấp trong hầm, cùng lắm là qua lại vùng xung quanh, cũng sống được mấy ngày bình yên.
Ban đêm, mỗi người ngủ ở một góc trong hầm trú ẩn. Thủy Đồ Linh thích dựa trên cửa sổ ngủ, sẽ có ánh sao chiếu rọi, nhìn bầu trời lấp lánh, tâm trạng của hắn sẽ yên ổn.
Đôi khi hắn nghĩ, những ngày hiện tại thật sự còn tốt hơn dự tính rất nhiều. Núi rừng, trời sao, nhà ở, người đẹp. . . Nếu như đổi nơi đây thành hành tinh của loài người, hắn còn có thể cho rằng mình là khách du lịch.
Tuy rằng Sweet hơi ầm ĩ, nhưng hắn nói cũng không nhiều, có Sweet, thật sự không đến mức quá yên tĩnh cô độc.
Có lẽ Sweet đã quen ỷ lại vào đàn ông, ánh mắt nhìn hắn luôn tràn ngập tin cậy ngưỡng mộ. Thủy Đồ Linh vẫn luôn là chàng thanh niên tinh lực dồi dào. Nhiều lần bị cô nhìn chằm chàm mà mặt đỏ tới tận mang tai. Nếu như là người đàn ông khác, e rằng dưới ánh mắt ra hiệu mờ ám của cô, đã sớm chủ động gục dưới người cô ta rồi.
Đến buổi tối ngày thứ năm, rốt cuộc Sweet cũng phá vỡ ranh giới này.
Đêm đó, hắn vẫn theo thường lệ để lộ nửa người trên, ngồi dưới cửa sổ. Sweet lôi hộp cứu thương đã lấy được từ trên máy bay ra, thay thuốc cho hắn.
Đây là thời gian khó khăn nhất trong ngày của Thủy Đồ Linh.
Ngón tay của Sweet như thể loài cá, di chuyển linh hoạt bên hông hắn. Không thể không nói, nhiều đàn ông như vậy thích cô cũng có lý. Tay của cô cực kỳ mềm mại, lướt qua cơ bắp trên bụng hắn từng chút một, thêm vào đôi mắt đen vô cùng hồn nhiên, nhìn chằm chằm vào mắt hắn, như thể đang ngóng trông điều gì.
Băng bó xong, Sweet chợt nâng hai tay lên, lập tức ôm lấy thắt lưng thon thả của Thủy Đồ Linh.
"Thượng úy. . ." Hơi thở của cô như hoa lan, "Rốt cuộc đến bao giờ chúng ta mới có thể chạy trốn?"
"Tôi không chắc. Vài hôm nữa tôi. . ." Lưng Thủy Đồ Linh cứng ngắc như núi, nhưng những lời nói còn lại đã bị cô khóa kín trong miệng.
Cô chủ động hôn hắn, đôi mắt vẫn còn vài phần oán trách, có lẽ giận hắn không hiểu phong tình.
Nơi mềm mại đầy đặn của cô chạm vào phần bụng rắn chắc của hắn, vùng thân thể nào đó của Thủy Đồ Linh bỗng căng cứng. Mặc dù Thủy Đồ Linh luôn cho rằng bản thân ý chí kiên định, tương lai chỉ động tình với vợ mình. Nhưng lúc này mặt đỏ tim đập, đôi bàn tay lại có thể có xúc động muốn ôm lấy Sweet.
Cô gần như lập tức nhận thấy trong sự biến hóa của hắn phần nào có mang vẻ "quả đúng như vậy". Nhưng ánh mắt này lại khiến Thủy Đồ Linh cực kì giận dữ, trong lúc đó lại đẩy cô ra, đứng lên.
"Sweet, cứu cô là trách nhiệm của tôi. Không cần phải nảy sinh mối quan hệ nào khác." Hắn đứng thẳng, mặt sa sầm nặng nề.
Sweet thật sự động tình,