hế nào đi chăng nữa vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp……
Chẳng lẽ, nàng làm còn chưa đủ sao?
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Tĩnh Vân đột nhiên hoàn hồn, đặt búp bê vải xuống, vươn tay nhấc điện thoại.
‘Alô?’
‘Giang Chấn đây.’
‘Đã đến giờ rồi sao? Em đi lấy vài đồ ngay đây.’ nàng vội vàng
ngẩng đầu nhìn đồng hồ, xác định thời gian. Hôm nay nàng có hẹn với
bác sĩ đi khám, Giang Chấn đã đồng ý xin phép nghỉ để đưa nàng
đi.
Nàng cuống quít nhặt đông nhặt tây, bên kia đầu điện thoại Giang Chấn lại mở miệng.
‘ Ở đội có việc, tôi phải đi, em tự gọi xe đi.’
Bàn tay nhỏ bé đang nhặt vội, bỗng dưng cứng lại.
Tự mình đi? Hắn muốn nàng một mình tự đi khám?
‘Nhưng’ nàng ngập ngừng. ‘Bác sĩ nói, có việc muốn nói với anh……’
‘Bảo ông ấy gọi điện cho tôi.’
‘Nhưng — ’ nàng còn đang muốn nói, Giang Chấn đã dập điện thoại,
micro không hề nghe thấy giọng nói trầm thấp của hắn, chỉ có thanh âm đơn điệu tít tít.
Tĩnh Vân nhìn điện thoại trong tay, sửng sốt một hồi lâu, chỉ cảm thấy muốn khóc.
1 giờ rưỡi.
Nàng hẹn bác sĩ hai giờ khám.
Nước mắt rưng rưng, nàng nhìn đồng hồ. Nàng cắn môi, ngay lúc
này cũng không thể nhờ người khác đưa nàng đi khám được. Mờ mịt lại uể oải, nàng ngồi ở trên sô pha, vài phút mới đứng dậy được, cầm
túi lên, gọi tắc xi đi tới trước phòng khám.
Vào phòng khám khoa phụ sản, ngồi trên ghế, Tĩnh Vân vươn tay, nhẹ nhàng xoa bụng, chỉ cảm thấy vô cùng cô đơn.
Bên trong phòng khám, có vài phụ nữ có thai đang chờ được khám.
Mỗi người phụ nữ bên cạnh đều có chồng đi cùng làm bạn, không ngừng
hỏi han ân cần, chỉ có nàng là cô linh một mình một người.
Nàng càng nhìn càng hâm mộ, càng nhìn càng thương tâm, đau đớn trong lòng nảy lên, mắt mờ lệ.
Sợ bị người phát hiện ra, nàng nhanh chóng cúi đầu, lấy khăn lau lau lệ trên khóe mắt.
Trong lòng đau, dù xua thế nào cũng không đi……
Hắn rõ ràng đáp ứng rồi, đáp ứng cùng nàng đến khám thai.
Tĩnh Vân cắn môi, kiềm chế bi thương trong lòng. Đợi một lúc lâu
sau, hộ sĩ cuối cùng cũng gọi đến tên nàng, nàng một mình đi vào
phòng khám bệnh.
Trong lúc khám bệnh, nàng cố gắng làm bộ như không có việc gì, chỉ
sợ bác sĩ lại dùng ánh mắt đáng thương nhìn nàng. Giờ nàng cảm
thấy mình quá yếu ớt, chỉ sợ nếu nhận được những ánh mắt như
vậy, thì nàng sẽ khóc rống lên mất.
Vất vả lắm nàng mới làm xong phần kiểm tra, nàng vừa đi ra
khỏi phòng khám thì phía chân trời lại bắt đầu mưa to. Nàng thử gọi tắc xi, kiên nhẫn đứng chờ nhưng đợi mãi không được cái xe nào,
mỗi xe đều sớm đã có khách.
Mưa càng lúc càng lớn, nàng phải đến một cái cửa hàng gần đó mua ô, tính đi xe bus về.
Nhưng dường như ông trời lại muốn đối nghịch với nàng, nàng vừa mới mua ô xong thì trời lại bắt đầu trở gió.
Trạm xe buýt cách đó đến vài trăm mét, nàng nắm chặt ô, cố
gắng đi nhưng vẫn không ngăn được gió lạnh, mưa buốt. Đi một đoạn
đường, không chỉ chân nàng ẩm, váy ẩm mà còn có túi cũng ướt, đôi chân vừa đau vừa xót, khó chịu cực kỳ.
Đột nhiên, một chiếc ô tô lao nhanh qua, bùn sình bắn tung tóe,
nàng né không kịp, bị hắt hết vào người. Nàng sợ tới mức lảo đảo rút
lui, bàn tay nhỏ bé buông lỏng, túi rớt, cái ô cũng bị gió thổi
bay.
Tĩnh Vân vuốt cái trán ướt đẫm nước, chưa kịp hoàn hồn thở hổn hển.
Mưa vẫn rơi, nàng mờ mịt quay người lại, trên mặt, trên đầu đầy
nước bùn, trên thân cũng bị nước bắn tung tóe, từng giọt từng giọt
ngự trên mặt nàng.
Cái ô sớm đã không biết bị thổi đi nơi nào, nàng cúi đầu, tìm kiếm
túi vải, lại thấy nó đã bị rơi vào cái hố đầy bùn, dây đeo tiểu Tĩnh Vân tự nàng làm cũng cô đơn nằm trong đống bùn sình, nhìn
trông khổ sở, bi thảm, đáng thương……
Nó cũng giống nàng.
Tĩnh Vân ngồi xổm xuống, nhặt cái túi vải cùng búp bê lên, bao
nhiêu công sức cuối cùng lại hỏng mất. Nàng để cái móc treo vừa ẩm ướt vừa bẩn gắt gao đặt vào ngực, không khỏi khóc thất thanh.
Một cái cô gái hảo tâm, nhìn thấy không đành lòng, chủ động đem ô
cho nàng mượn, còn giúp nàng gọi tắc xi, lúc này trông nàng càng
thêm khổ sở.
Một người xa lạ còn có thể đối tốt với nàng như vậy, thế Giang Chấn thì sao?
Lúc nàng cần hắn thì hắn đang ở nơi nào? Ngay cả một tài xế
không biết tên, còn lo lắng nàng gặp mưa sẽ bị lạnh, thận trọng
giúp đỡ nàng về nhà rồi còn nhắc nàng nhớ tắm bằng nước ấm.
Thế Giang Chấn thì sao? Hắn ở nơi nào?
Anh rể nói, Giang Chấn cần thời gian để thích ứng, vậy còn nàng? Nàng cũng không thể chịu nổi!
Nàng cố gắng làm một người vợ tốt, nhưng cho dù nàng có cố gắng đến bao nhiêu đi chăng nữa cũng không được Giang Chấn đáp lại. Với
hắn mà nói, hình như nàng cũng chỉ là một đám đẹp mặt, ngẫu nhiên có
thể giúp hắn làm ấm giường, là một người giúp hắn nấu cơm mà
thôi.
Nàng khóc rất lâu rất lâu, tưởng chừng không dứ