lâu cơ!’
Mỗi lần? Ngồi lại rất lâu?!
Đôi mắt đen nheo lại.
Xem ra, hắn lại phải mạnh tay mới được, không thể để cho đám tiểu tử này còn chủ ý với Tĩnh Vân.
Nhìn hắn dáng vẻ có chút đăm chiêu, căn bản không tính đến việc giải thích. Tĩnh Vân trong lòng tức giận, nhặt cái túi trên sô
pha, xoay người đi ra ngoài.
Nhưng đi chưa được hai bước, Giang Chấn đã lập tức đi theo.
‘Em muốn đi đâu thế?’
‘Ra ngoài tản bộ.’Hai má nàng hơi phồng lên, không chịu nhìn hắn.
‘Anh đi với em.’
‘Không cần!’
Giang Chấn nhún vai.
Nàng đi giầy vào, ánh mắt vẫn trừng hắn. ‘Không được đi theo nha! Trăm ngàn lần không được đi theo đâu đấy!’
Hắn ngoảnh mặt làm ngơ, theo ra tới cửa.
‘Tôi không phải đã bảo anh đừng đi theo sao?’ nàng thối lui ra ngoài cửa. ‘Đừng luôn theo tôi vậy!’
Giang Chấn vẫn nhắm mắt theo đuôi, phối hợp với tốc độ của nàng,
kiên quyết biểu đạt ý không chịu để nàng một mình ra ngoài.
‘Làm ơn đi, đừng theo tôi.’ Tĩnh Vân ngâm ra tiếng, lại phát hiện
hắn vươn tay, nắm lấy khuỷu tay nàng, thoải mái dẫn nàng đi tới
phía trước.
Nàng thở dài một hơi, cuối cùng đành buông tha.
Tĩnh Vân phải cam chịu số phận.
Đã sắp tới hoàng hôn, ánh chiều tà tản ra xung quanh làm
những đám mây như có viền vàng, nhìn đẹp không sao tả xiết.
Tĩnh Vân cùng đi bộ với Giang Chấn, tới tận chỗ ồn ào náo
nhiệt nhất của cái trấn nhỏ, còn cố ý vòng vo, đi quá đầu phố.
Hắn chưa từng dẫn nàng đi dạo phố mua sắm.
Nghe nói, đến tám phần đàn ông đối với việc đi dạo phố mua sắm,
bị phải ôm nhiều đồ nên đều có thái độ e sợ tránh né. Nàng cố ý đi vào siêu thị, còn chậm rãi dùng dằng, vô ý cầm quả ớt ngọt để nhìn, hoặc là lấy, nghiên cứu hạn sử dụng trên đó, cố ý kéo dài
thời gian, nghĩ chỉ một lát thôi, Giang Chấn sẽ cảm thấy không kiên
nhẫn được nữa mà dẹp đường hồi phủ.
Nàng bước chậm đi, đi vào mở cái tủ lạnh phía trước, cầm hộp
sữa, đang chuẩn bị nhìn ngày sản xuất thì một cô gái đứng bên
người nàng, lại hé miệng, hai mắt đăm đăm, đầu hơi ngả ra sau, rồi mới –
Hắt xì!
Âm thanh của tiếng hắt xì kinh thiên động địa vừa mới vang lên,
Tĩnh Vân đã cảm thấy, bên hông có một bàn tay. Giang Chấn trong thời
gian ngắn đã nhanh chóng vững vàng “đem” nàng lùi ra.
“Sao lại kéo tôi?” nàng nhẹ nhàng giãy dụa.
“ Em có thể bị cảm đấy.” hắn cúi mắt xuống, nhìn vào người phụ nữ nhỏ bé trong lòng, nhìn thẳng hai mắt của nàng. “Anh không
muốn em bị cảm mạo đâu.”
Lời nói của Giang Chấn, cùng với biểu hiện trên mặt hắn, làm cho Tĩnh Vân căng thẳng.
Nàng cố ý quay đầu đi, rời khỏi vòng ôm của hắn, còn không ngừng
nhắc nhở với mình, hắn chỉ quan tâm nàng, chỉ bởi vì trách nhiệm
thôi.Cái nàng muốn, không chỉ có trách nhiệm của hắn, mà thật
lòng nàng còn muốn chính là hắn ……
Tiếng thở dài nhẹ nhàng bật ra khỏi đôi môi hồng.
Nàng đi đến khu đồ ăn vặt, chọn đông chọn tây đợi cho tâm tình lặng
một chút, mới dám quay đầu, nhìn hành tung của Giang Chấn.
Đôi mắt trong veo vì cảnh trước mắt mà kinh ngạc đến tròn xoe.
Giang Chấn có thể lại cầm giỏ đồ ăn, đi chọn cải củ trắng sao!
Chỉ thấy vẻ nghiêm túc của hắn, từ từ cầm từng của cải một, cẩn thận coi, kiểm tra xem củ nào cũ củ nào tươi. Mất một thời
gian lâu, với tài cán của hắn, hắn chọn ra trong hàng vạn ra
được hai củ vừa trắng vừa mập, cho vào bên trong cái giỏ đồ
ăn.
Tiếp đó, hắn lại đi đến quầy ướp lạnh phía trước, cũng cái vẻ
nghiêm túc như vậy, tiêu chuẩn khắc nghiệt như vậy, thẩm tra cái
tủ đầy ắp trước mắt, rồi mới chọn trong đống cá bọc kín đó
một con cá.
Hắn chọn một con cá Lư, đánh giá cẩn thận, mới giao cho nhân viên siêu thị xử lý, rồi đi theo lại chọn thêm một cân sườn sản phẩm
nông sản không độc hại.
Nếu nàng có mang kính mắt chắc giờ phút này kính mắt đã tan nát ra rồi.
‘Anh mua cái này làm gì?’ nàng tò mò hỏi.
‘ Nấu cho em ăn.’
Ánh mắt nàng trừng lớn hơn nữa.
‘Anh sẽ nấu á?’
‘Anh có mua sách dạy nấu ăn mà.’ hắn thong dong trả lời.
Ngực Tĩnh Vân co rút.
Một người đàn ông lãnh cảm cao ngạo như hắn,mà lại nguyện ý vì nàng xuống bếp……
Một hình ảnh hiện lên trong óc. Nàng đột nhiên nhớ tới, lần đầu tiên
nàng tới nhà hắn, trong tủ lạnh có hai quả trứng gà ‘yên nghỉ’
đã lâu.
Nàng chưa được hưởng qua tay nghề của hắn, nhưng sau khi hai quả
trứng gà làm nàng kinh hách, đến nay nỗi khiếp sợ vẫn còn tồn tại,
nàng bắt đầu phiền não, nếu hắn thật sự nấu đồ ăn ngon, mang tới
trước mặt thì nàng không biết có dám cho đống đồ ăn đó vào bụng hay không.
A, thực không xong, nàng thật sự không muốn lấy cái mạng của bản thân ra cược a!
Trong lúc nàng phiền não thì Giang Chấn đã lấy lại đống cá
sạch sẽ, mang cái giỏ đi tới. Thân hình cao lớn đi lại trong siêu
thị, trên tay còn mang theo cái cái giỏ đồ ăn,