những thảm cỏ trải dài quyến rũ.
“Chị Kem!” Cô bé phù dâu khi nãy xuất hiện, gọi vang tên tôi.
“Ồ Mèo Con?”
Mèo Con ôm một chùm bóng bay nhiều màu sắc, nhìn tôi cười tít. Cô bé mặc một chiếc váy công chúa tí hon, mái tóc buộc lệch, mấy sợi lưa thưa bay bay trong gió.
“Bóng bay đẹp quá.” Tôi cúi người xuống vuốt ve mái tóc mềm mượt của Mèo Con.
“Chị muốn một quả không?”
“Ừm, tất nhiên chị muốn chứ.”
Rồi con bé vui vẻ gỡ hẳn một chùm bóng, chìa ra đưa cho tôi.
“Tặng chị này!”
Mèo Con kiễng chân lên, thơm nhẹ lên má tôi rồi tung tăng chạy đi chơi.
Cầm chùm bóng bay trên tay, tôi thấy tâm hồn mình lâng lâng, trào dâng một thứ cảm xúc ngọt ngào.
My hỏi tôi, sao 4 năm qua vẫn cứ mãi chờ một người. Trong làng giải trí có biết bao đại gia, những anh chàng bảnh bao theo đuổi, nhưng sao vẫn nhất quyết độc thân mãi.
Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười lặng lẽ.
Đang thẩn thơ suy nghĩ thì một chiếc ô tô điều khiển từ xa từ đâu chạy đến đâm vào chân tôi. Chắc của cậu nhóc nghịch ngợm nào đây mà. Tôi tự nhủ.
Tôi liếc xuống nhìn và nhấc chiếc ô tô lên.
“Gì vậy?”
Kẹp trong chiếc ô tô điều khiển từ xa là một tờ giấy màu. Tôi bèn mở nó ra.
[I’m here. Right beside you.'>
Thoáng ngỡ ngàng, tôi xoay người nhìn về bốn phía.
Đôi mắt tôi dừng lại.
Thấy rồi.
Em thấy anh rồi.
Anh đang đứng ngay đây, dưới tán thông xanh rì.
Chùm bóng bay trong tay tôi tuột ra. Nhẹ vút bay lên trời cao.
♥♥♥
“Em biết không, Ice-cream? Gấu Trắng và Tảng Băng Mùa Xuân trong bài hát của em sẽ gặp lại nhau.”
“Bằng cách nào cơ?”
“Trái Đất vốn dĩ hình cầu. Đi hết một vòng tự khắc sẽ quay lại nơi cũ. Rồi vào một ngày mùa đông nào đó, tảng băng kia sẽ tìm được Gấu Trắng.”
“Nhưng nếu Gấu Trắng không còn ở đó nữa thì sao? Nó chuyển nhà đi nơi khác, hoặc nhỡ…”
“Ngốc ạ. Em sáng tạo ra hai nhân vật đó, mà lại để chúng rời xa nhau là thế nào? Phải có niềm tin vào tương lai chứ.”
“Ừm, happy ending đúng không anh?”
♥♥♥
-------The end-------