ổ cư
đắt đỏ, chỉ cần có chút năng lực, ai không muốn thò tay vào? Muốn giành
được một miếng đất dưới miệng hổ của rất nhiều kẻ có bối cảnh, cần phải
thấp bao nhiêu nhang, cúng bao nhiêu phong bì?
Cho dù lấy được,
cũng phải biết an ủi mấy thôn dân tại đó, nếu không không cần gì khác,
chỉ cần tối tối trộm chút sắt thép xi măng, lập tức chịu không nổi.
Mà sau khi xây nhà xong thì sao, vì làm thủ tục chính thức, còn phải cúng
cho mấy cấp trên, ngày ngày đốt nhang, trông ngóng, cũng chỉ mong phật
gia khu này đừng ăn dữ quá, đừng chặt mạnh tay quá.
Lần này Lâm
Kiến Thiết gặp chuyện, là vì xây nhà. Ông mới mua một miếng đất được gọi là tiểu khu ôn hòa, tiểu khu ôn hòa đó, cũng là một tiểu khu biệt thự,
là do một chủ thầu xuất thân nông dân xây nên. Lúc đó vì mua miếng đất
này, đã bị tên chủ thầu này ức hiếp không ít, sau đó vì để được đi qua
con đường thông tới đó, phải đưa không ít tiền.
Tóm lại, nhà còn
chưa xây, chỉ riêng cho chủ thầu đã mất sáu bảy mươi ngàn, nhưng nói thế nào thì cũng đã bãi bình xong, nhà cũng xây xong rồi, nhưng mới vừa xây xong, tên chủ thầu đó lại không chịu yên, ồn ào đòi Lâm Kiến Thiết phải lấy ra tám mươi ngàn nữa, nếu không sẽ dở nhà.
Lâm Kiến Thiết
cũng là người đã hơn năm mươi, vì thường xuyên lên bàn rượu, nên sớm mắc bệnh cao huyết áp, bị tên chủ thầu đó làm tức nghẹn, lại thêm thật sự
có mấy thôn dân đến đập cửa kính, lập tức huyết áp tăng cao, ngất xỉu.
Khi Lâm Dược tới, Lâm Kiến Thiết còn đang cấp cứu.
“Lâm Dược, Lâm Dược, cho dù con ghét dì, nhưng nể tình tiểu Hàm, nể tình cha con, cũng nên giúp dì làm chủ.”
Hồ Ái Bình kéo tay Lâm Dược, khóc thút thít, nghẹn ngào nói, vừa nói vừa
lo sợ nhìn hai gã đàn ông thỉnh thoảng vẫn nhìn sang bên này.
Hai gã đàn ông đó đều chỉ hơn hai mươi, tuy mặc quần áo kiểu Hàn đang sốt
bấy giờ, cũng nhuộm tóc, nhưng dáng vẻ quê mùa vẫn không che giấu được.
Bọn họ cách không xa, nghe Hồ Ái Bình khóc kể với Lâm Dược, cũng không
nói gì, chỉ thỉnh thoảng hừ lạnh một tiếng.
Đang nói chuyện, lại
có một hàng người qua, dẫn đầu là một người trung niên chừng bốn mươi
tuổi, hai thanh niên kia lập tức lại đón, kêu chú năm chú năm.
“Thế nào, lão Lâm tỉnh chưa?”
“Vẫn chưa, nhưng lão Lâm lại lòi ra một thằng con!”
Vừa nói vừa dẩu môi sang chỗ Lâm Dược, tên chú năm đó đang định nói gì, cửa phòng cấp cứu lại mở ra, bác sĩ bước ra nói: “Ai là người nhà của Lâm
Kiến Thiết.”
Lâm Dược và Hồ Ái Bình vội chạy lại.
“Người đã cứu được, nhưng tình hình thế nào còn phải quan sát.”
Lúc này có y tá đẩy giường bệnh ra, Lâm Dược và Hồ Ái Bình đều không hỏi
nữa vội chạy tới bên giường, cùng đưa tới phòng quan sát.
“Xem ra lão Lâm không sao rồi, chị dâu à, tám mươi ngàn đó, cũng nên đưa ra đây.”
Lâm Dược quay đầu, vẻ mặt không hiểu nói: “Tám mươi vạn, tại sao? Cho ai?”
Chú năm đó nhìn y một cái: “Cậu là con của lão Lâm, sao tôi chưa từng gặp cậu?”
Hồ Ái Bình vội nói: “Đúng vậy đúng vậy, nó là con lớn của lão Lâm, hồi trước vẫn, vẫn làm việc ở ngoài…”
“À, nếu đã là con lớn, vậy thì càng dễ nói, hiện tại lão Lâm đã liệt
giường, thì cậu coi như làm chủ, tôi cũng không tính phí chăm sóc rồi
phí xăng cộ đưa lão Lâm tới đây, đó chỉ là chút tiền vặt, nhưng tiền qua đường, thì phải bỏ ra. Khi các cậu xây nhà xe tải ngày ngày chạy qua
đường của tôi, sau này còn thường xuyên ra vào trên con đường của tôi,
tám mươi ngàn, không nhiều, tôi cũng cần sửa con đường đó chứ…”
Lâm Dược đấm một đấm vào bụng gã: “Tao thao mẹ mày!” Gã chú năm đó tuy chỉ là một chủ thầu nhỏ bé, nhưng thường xuyên lăn lộn,
đã nhìn ra Lâm Dược bất thường từ sớm, nhưng gã không ngờ Lâm Dược thật
sự dám xuống tay__ phía bọn họ có tám người đó!
Lâm Dược đấm một
đấm vừa chuẩn vừa mạnh, chú năm liền kêu oa một tiếng, sau đó không kêu
nổi nữa, người bên cạnh gã cũng ngây ra, khi tỉnh táo lại, nắm đấm thứ
hai thứ ba của Lâm Dược đã tới.
“Mày dám đánh chú năm?”
“Dừng tay!”
…
Tay sai do gã chú năm mang tới lóng ngóng chạy lại, kẻ thì kéo, kẻ thì đấm
lên người, Lâm Dược lại bất kể, kéo cổ áo chú năm, đánh lên người gã,
vừa đánh vừa hét: “Ông đánh chết mày! Ông không có mẹ, ba ông cũng sắp
bị mày tức chết, ông không vợ không con, đánh chết mày ông đền mạng
luôn!”
Y hét như thế, đấm đá của những kẻ khác chậm đi vài phần.
Bọn họ không phải là xã hội đen chân chính, bình thường làm công cho chú năm, vì nhà, đường đi, đất cát… đủ thứ tạp nham mà đánh nhau không ít
lần, nhưng nếu nói tới mạng người, thì chưa từng có.
Lâm Kiến
Thiết ngất xỉu tại công trường, được đưa đi cấp cứu, hiện tại còn chưa
có kết quả, trong lòng mọi người đều đã hơi e sợ, hiện tại lại nghe Lâm
Dược hét như thế, càng thêm chột dạ sợ hãi.
Có mấy kẻ hơi trung
thực, thậm chí cảm thấy lần này thật sự là chú năm quá đáng, tuy đường
quả thật là do chú năm sửa, nhưng Lâm Kiến Thiết đã trả tiền rồi, một
con đường chưa tới hai trăm mét tùy tiện tính ra được bao nhiêu tiền?
Hơn nữa trên con đường đó, nhà của chú năm có cả mười căn, nhà của Lâm
Kiến Thiết tổng cộng mới chỉ có sáu căn.
Đương nhiên tiề