ôm nay cũng qua đi , ngoài việc có hơi mệt mỏi ra , cô còn chưa có đến mức tranh cãi với
khách hàng , nhớ lúc đầu quản lý hướng dẫn cô còn năm lần bảy lượt nhắc
nhở cô , làm cái nghề phục vụ ăn uống này có thể gặp phải đủ loại khách
hàng , cho nên bất kể là nói năng hay tác phong đều nhất định phải rất
cẩn thận , bởi vì luôn gặp phải mấy người thích chỉ trích , nhưng làm
người phục vụ , cho dù khác hàng có sai , bọn họ cũng không được phép
cãi lại khách hàng .
Lúc đi về đã là giữa trưa , An Nhiên cố ý đi chợ chọn mấy thứ hải sản đắt tính , dự định làm bữa tối tốt hơn một chút.
Cùng lúc này , trong cuộc họp cấp cao của tập đoàn Thẩm thị.
Thẩm Mặc đặt bút ở đầu ngón tay quay một
vòng , nhìn những người hoặc là cổ đông hoặc là quản lý cấp cao của
công ty : “Kế hoạch này , mọi người còn có ý kiến gì khôg?”
Lúc cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay , đã
mười hai giờ rồi , đổi lại là trước kia , anh chưa bao giờ để ý khi nào
thì về nhà , nhưng từ sau khi An Nhiên vào ở , dường như anh có một chút mong chờ , mỗi ngày đến giờ về đều là lúc anh kích động nhất ở công ty, từ một năm trước bà Thẩm đem cả công ty giao cho anh , vì sợ khiến mẹ
thất vọng , cho nên đối với mỗi việc kinh doanh lớn nhỏ anh đều rất để
bụng , đó là lý do tại sao Thẩm thị mới có được thành tựu của ngày hôm
nay , mà lúc này , những số liệu không ngừng tăng lên dường như cũng
không thể mang đến niềm vui quá lớn cho anh nữa , về nhà … hình như đã
trở thành một lựa chọn tốt.
Lúc kết thúc cuộc họp đã là một giờ trưa , Thẩm Mặc đi xuống nhà để xe lấy xe liền lái thẳng về nhà , đây là lần
đầu tiên anh về trễ trong khoảng thời gian này , không biết cô có lo
lắng hay không?
Di động vang lên , Thẩm Mặc nhận điện thoại : “Alô”
Đầu bên kia điện thoại , là giọng nói vô
cùng khẩn trương của An Nhiên : “Anh ở đâu vậy ? Mau về đi , ở đây , ở
đây xảy ra chuyện rồi…”
Thắng gấp một cái , Thẩm Mặc cầm điện thoại bằng cả hai tay : “Xảy ra chuyện gì?”
Giọng nói của An Nhiên gấp đến độ sắp khóc đến nơi : “Thẩm … Thẩm lão gia đến đây !”
Thẩm Mặc một mạch vượt cả đèn đỏ , khi về đến nhà thấy ông già nhà mình đang ngồi ở bên trong , trên bàn là đồ ăn nóng hổi , mà An Nhiên thì thì đang dùng một khuôn mặt đau khổ tiếp đón .
“Ông nội ?”
An Nhiên nhìn thấy Thẩm Mặc , bộ dạng như cuối cùng cũng tới vội vàng vọt ra , ghé vào bên tai Thẩm Mặc kể khổ :
“Hôm nay tôi vừa đi mua đồ ăn về thì thấy lão gia đến đây rồi , vừa rồi
tôi có nói chuyện một chút với ông , nghe khẩu khí của ông , hình như là ông muốn ở lại đây , muốn đợi đến khi chắt nội của ông xuất hiện …”
Mà cái gọi là chắt nội , ý tứ của Thẩm lão gia rất rõ , nhất định là muốn thứ nhảy ra từ bụng An Nhiên .
An Nhiên lúc này đã cảm nhận sâu sắc được hậu quả của việc lừa gạt lão gia.
“Ông nội,” Thẩm Mặc cố gắng đi thuyết phục ông , “Ông , thật sự muốn cùng với tụi cháu?”
Thẩm lão gia rất tán thưởng tay nghề của
cháu dâu , ăn một miếng thịt gật đầu tỏ rõ quyết tâm của mình : “Tôi đã
nghĩ lâu rồi , nhất định phải nhìn thấy chắt nội của tôi trong thời gian nhanh nhất !”
An Nhiên có phần đau đầu tiếp tục kề tai nói nhỏ cùng Thẩm Mặc : “Ở cùng một chỗ , ngộ nhỡ bị ông phát hiện thì sao ?”
Thẩm Mặc vỗ vỗ đầu trấn an cô “Ông nội , nhưng mà con thích ở một mình cùng Nhiên Nhiên .”
Ngụ ý chính là ngài nên về chỗ mát mẻ của ngài đi !
Thẩm lão gia đặt đũa lên trên bàn , sát
khí đã được rèn luyện lâu năm trong quân đội xuất hiện ngay sau đó :
“Tôi đã gọi mẹ anh mang mấy thứ đồ tôi cần dùng tới đây rồi , tóm lại ,
tôi nhất định phải là người đầu tiên nhìn thấy chắt nội của tôi!”
An Nhiên đá Thẩm Mặc : anh là cháu của ông , anh lên đi !
Thẩm Mặc thấy ông nội như vậy , tỏ vẻ bất lực : xem xét rồi tính tiếp!
An Nhiên ở dưới gầm bàn lại đá thêm một cái : vậy buổi tối lúc ngủ phải làm sao bây giờ ?!
Thẩm Mặc nhíu mày : ngủ cùng nhau !
Đột nhiên anh cảm thấy rất cầm thú , thật ra thì , chuyện ông đến đây cũng không quá là xui xẻo .
Thẩm lão gia dùng hành động của mình để
biểu hiện sự cương quyết , chính ông cũng không phải là đang nói đùa ,
ông thật sự muốn ở đây!
An Nhiên đau khổ ở phòng bếp làm cơm chiều , còn Thẩm Mặc lại hiếm thấy không đi đến công ty, ở nhà cùng lão gia.
Hai ông cháu nhìn người đang bận rộn
trong phòng bếp kia , không nhịn được hiểu ý cười , vẻ mặt Thẩm lão gia
đắc ý : “Thế nào? Tôi đã nói từ lâu anh nhất định phải tìm một người vợ
để quản lý sinh hoạt của anh một chút , bây giờ nếm được ngon ngọt
chưa?”
Thẩm Mặc liên tục gật đầu : “Ông nội nói rất đúng!”
Sớm biết nhìn lại tốt như vậy , anh không cần ông già dặn đi dặn lại trực tiếp túm cô từ trên đường kéo về nhà trói chặt rồi!
Chỉ chốc lát sau , mùi thơm nhẹ nhàng bay ra từ trong phòng bếp , ngửi mùi kia , khuôn mặt của Thẩm Mặc cũng nhu
hoà đi không ít , ý cười khẽ in lên đầu lông mày của anh , ánh mắt dán
chặt vào phòng bếp.
Lúc trước khi mua căn nhà này có phần gấp gáp , thứ nhất là vì tránh người trong nhà , đỡ cho sau này bọn họ can
thiệp nhiều hơn tới cuộc sống của mình , thứ hai , anh thật sự sốt ruộ