n bị xong, hòa ái hỏi có muốn kiểm tra lại hay không, thiếu cái gì Tạ phủ
nhất định sẽ bổ sung, mặc dù không kính mẹ chồng, nhưng nếu đã làm thân
gia, nói bỏ vợ sẽ khiến tổn thương hòa khí, mọi người nên hảo tụ hảo
tán.
Thái độ vẫn ấm áp như vậy, lại lạnh lẽo không chút lưu tình, ở trước
mặt bà bỗng thấp đi một đoạn. Lúc này, bà mới phát hiện tại sao ghét Cố
Lâm, hơn nữa còn càng ngày càng ghét. Trừ đủ loại lý do, hiện tại mới
phát hiện, Thái phu nhân và Cố Lâm đều là cái loại ngoài mặt giả tiên
nhân, trong bụng tràn đầy ý xấu.
“Tức nhi, có gì không ổn sao?” Tạ Thái phu nhân rảnh rang hỏi.
“. . . Không có, không có.” Tạ phu nhân run rẩy cúi đầu, “Vậy do mẹ chồng làm chủ.”
Tạ Thái phu nhân đứng dậy muốn đi nghỉ ngơi, lại chỉ danh Cố Lâm bồi
cùng. Bà sáng sớm đã gửi tin tới không muốn nhi tử và con dâu chuẩn bị
phòng ốc, chỉ chọn một lầu nhỏ các “Tiêu hàn viện” . Nơi đó là nơi ấm
nhất toàn bộ Tạ phủ, có Địa Long ngầm giường sưởi, có đủ loại mai, vốn
được sử dụng để thưởng mai mùa đông.
Bà từ trước đến giờ rất ghét màu đông kinh thành, nhưng vì yêu thích
tôn tử, cùng tằng tôn khả năng bị nuôi lệch lạc, không thể làm gì khác
hơn là liều mạng mang bộ xương già này tới chấn chỉnh một phen.
Bà rất có hứng thú nhìn Cố Lâm ngoan ngoãn. Con dâu cả có tuyệt kỹ
lớn nhất chính là nuôi con thành lệch lạc, lão Nhị chính là bị hủy ở tay nàng ta, đợi bà biết thì sự tình đã ngoài tầm với, không thể cứu vãn
rồi. Thật may là Lạc ca nhi không chịu thua kém, nếu không Tạ gia sẽ
phải hủy trong tay con dâu và hai tôn tử này rồi.
Mỗi lần người của lão gia truyền tin về Anh ca nhi đến, bà đều muốn
bỏ mặc không nhìn, vừa tức giận mất công lại cũng không quản được chuyện ở xa như thế. Anh ca nhi thiếu chút nữa bị đánh chết, điên khùng ngu
ngốc, cháu dâu này bị lạnh nhạt không nhìn 5-6 năm lại không nhân cơ hội rời đi, ngược lại lưu lại, kiên quyết đem tay ăn chơi điên ngốc này kéo trở về chính đồ, cải thiện lại sức khỏe, lại có thể thi một lần đã
trúng cử.
Mới có hai năm thôi.
Đây không phải là người đàn bà đơn giản.
“Tiểu thư phủ Quốc Công không phải nháo muốn vào phủ làm bình thê của Anh ca nhi sao?” Thái phu nhân cười như không cười.
“Bẩm Thái phu nhân, theo lễ pháp là không đúng, làm trái pháp luật.” Cố Lâm rủ lông mi trả lời.
“Hả?” Nụ cười của Thái phu nhân sâu hơn, “Thế nào vừa đánh với ngươi
một trận, thì đã có một cửa 『 hôn sự tốt 』 đợi nàng ta, cũng đã nhanh
chóng thành Xương vương phi rồi hả ?”
Cố Lâm chần chờ một chút, vẫn là ngẩng đầu thản nhiên nhìn Thái phu nhân, “Qua mà không lại*, cũng là không phải lễ.”
Khá lắm có qua có lại mới toại lòng nhau! Thái phu nhân cơ hồ vỗ án
cười to. Da mặt dày, làm trái lễ pháp khuê chế tới cửa giành trượng
phu, không cho nàng ta “Tốt” thì thật xấu hổ là trưởng tức Tạ gia ta!
Một người ngu hiền ( ngu ngốc + hiền lành) làm sao có thể chống đỡ cả gia đình dòng họ?
“Nếu phạt ngươi, ngươi cũng đừng chịu không nổi.” Thái phu nhân mang theo nụ cười thật sâu nói.
“Tôn tức lãnh phạt, tạ ơn Thái phu nhân ban thưởng.” Cố Lâm cũng cười theo.
Tạ phu nhân tâm tình vô cùng khó chịu. Dù gì thì tử lão thái bà đó
cũng không thể vừa mới đến nửa canh giờ đã truất quyền quản gia của bà
chứ… Đây là nhà của bà! Không phải Tạ phủ ở Tô Châu! Tại sao? Bà ta dựa
vào cái gì? !
Trừ mắng Dung Dung đến mức khóc thút thít chạy đi, bà chỉ có thể kìm
nén. Lão gia chỉ lo cùng cha chồng nói chuyện, chiếm con trai của nàng. . . Lạc ca nhi là con ruột của bà! Cho đến bây giờ còn chưa tới thỉnh an
bà, nói vài lời thân thiết. . . Ngay cả nhìn cũng còn không có nhìn cẩn
thận ! Không muốn cho người khác sống nữa hả ? Còn có ai nhớ mẹ đẻ của
Lạc ca nhi là ai, chủ mẫu của cái phủ này là ai không?
Cư nhiên phủi sạch bà, đem nhà này cho con dâu bất tài luôn giả tiên nhân!
Mãi mới chờ đến lúc đến Tạ Thượng Thư trở về phòng thay quần áo, bà
khóc lóc kể lể đủ loại chuyện của mẹ chồng và con dâu. Tạ Thượng Thư
không để ý tới bà, bà liền vỗ ngực liên tục kêu gào Ngọc ca nhi mất
sớm.
Trước kia đây là sát chiêu cuối cùng của bà, không tới lúc khẩn yếu
nhất cũng không dễ dàng sử dụng. Bà dùng cũng phải rất cẩn thận, dù sao
cũng là đứa con đầu tiên, Tạ Thượng Thư đặc biệt thương, cũng đặc biệt
đau lòng. Mỗi lần nói đến vũ khí này, Tạ Thượng Thư luôn là im lặng, sau đó nhượng bộ.
Nhưng lần này lại mất hiệu lực.
Tạ Thượng Thư nhìn nhìn Tân ca nhi ở một bên đang giả bộ ngoan ngoãn, cảm khái vạn phần. Tiểu tử này càng lớn càng giống lão Nhị. . . Lão nhị trước khi bị điên ngốc. Anh ca nhi ở trước mặt ông, luôn đặc biệt theo
khuôn phép, khéo léo nghe lời. Lúc ấy trong lòng ông vẫn coi trọng sự
nghiệp vì vậy không chú ý nhiều. Chờ đến khi hắn ở bên ngoài gây họa,
ông mới giật mình, nhưng người đã lớn khó uốn trở lại.
Ngọc ca nhi. . . Ở trước mặt hắn cũng đều rất quy củ, Tân ca nhi
không tới ba tuổi đúng không? Hiện tại ông bắt đầu để ý chuyện nhà, phát hiện rất nhiều chuyện ông không thể tưởng được.
Nếu Trường Tử của ông còn sống. . . Không có đòn đánh cảnh tỉnh đó,