“Chúng ta vừa về đến, chợt nghe tổng quản nói ngươi đã hủy bỏ hôn ước với Tiêu gia, nhưng lại dẫn theo một nữ nhân trở về?” Lương Nhạn Tư nói xong, ánh mắt lạnh lùng hướng về Trình Tịnh Tuyết phía sau con liếc nhanh.
Đối với hôn ước cùng Tiêu gia, hai vợ chồng bọn họ trong lòng tràn đầy chờ mong, làm thế nào cũng không thể ngờ sau một chuyến du lịch trở về, tất cả khẩn trương trở thành vô nghĩa.
Con chẳng những thẳng thắng giải trừ hôn ước với Tiêu gia, thậm chí còn dẫn theo một nữ nhân trở về “Lãnh Diễm Bảo”.
Vốn dĩ chuyện mời người lạ về nhà làm khách cũng không phải điều đáng ngạc nhiên gì, nhưng vấn đề là, sau khi bọn họ trở về “Lãnh Diễm Bảo”, lại phát hiện con không ở trong tẩm phòng của hắn!
Sau vẫn là do tổng quản nói lại, tối hôm qua con từng vội vã ở khắp nơi tìm Trình Tịnh Tuyết, cuối cùng hình như vào trong phòng của nàng, mà mãi cho đến buổi sáng hôm nay tổng quản cũng chưa từng gặp lại bóng dáng hai người bọn họ.
Lời nói này, mơ hồ ám chỉ con rất có thể đã ở trong phòng Trình Tịnh Tuyết qua đêm, vốn dĩ bọn họ còn bán tín bán nghi, dù sao con cũng chưa từng cùng nữ nhân nào làm điều “xằng bậy” qua, không thể ngờ được mọi chuyện lại là sự thật!
Nhìn dấu hiệu này, xem ra nữ nhân này rất có thể chính là nguyên nhân tạo thành việc con cố ý cùng Tiêu gia giải trừ hôn ước, mà điều đó làm cho hai vợ chồng bọn họ nghĩ rằng Trình Tịnh Tuyết có chủ ý phá hỏng mọi chuyện từ trước, cho rằng nàng là nữ nhân bụng dạ khó lường cố ý câu dẫn con, có ý định phá hư hôn ước của hắn cùng với Tiêu Nhã Vân!
Quân Chấn Tiêu gật gật đầu, nói: “ Con quả thực đã giải trừ hôn ước với Tiêu gia, về phần Tịnh Tuyết, nàng vốn dĩ cũng ở tại Hàng Châu, vì trong nhà bất hạnh phát sinh biến cố, con chịu sự phó thác của cha nàng nhận lời chiếu cố nàng, cho nên đem nàng mang về『 Lãnh Diễm Bảo 』ở lại một thời gian.”
“Hừ, chiếu cố của ngươi...... Còn chiếu cố thực là『 chu đáo 』!” Lương Nhạn Tư hừ lạnh.“Mặc kệ thế nào, ta không cho phép ngươi tự tiện giải trừ hôn ước với Tiêu gia!”
Vợ chồng Tiêu thị từng cứu nàng cùng phu quân một mạng, đối với bọn họ có ân tình, trừ lần đó ra, hai người cùng vợ chồng họ trò chuyện với nhau vô cùng vui vẻ, tạo nên tình bằng hữu rất tốt, nếu có thể thuận lợi kết làm thân gia, điều đó còn gì bằng.
“Con không thương Tiêu cô nương, nàng cũng không yêu con, cần gì phải khăng khăng muốn kết làm vợ chồng?” Vẻ mặt Quân Chấn Tiêu thật sự nói:“Người con yêu là Tịnh Tuyết, con muốn cưới nàng làm vợ.”
Trình Tịnh Tuyết vốn dĩ còn bởi vì thái độ của Lương Nhạn Tư mà cảm thấy khổ sở, giờ phút này nghe Quân Chấn Tiêu tuyên bố xong, trong lòng nàng không khỏi cảm động cực kỳ.
Tuy rằng trường hợp hiện tại có chút xấu hổ, nhưng mà có lời nói này của hắn, nàng có thể xem như đã có được liều thuốc an thần, nỗi bất an trong lòng cũng không tiếp tục phát sinh.
Đang lúc Trình Tịnh Tuyết đối với tương lai của nàng cùng Quân Chấn Tiêu cảm thấy lạc quan, lại nghe thấy Lương Nhạn Tư dùng ngữ khí chém đinh chặt sắt nói ──
“Ta phản đối!”
“Vì sao lại phản đối?” Quân Chấn Tiêu nhíu mày hỏi.
“『 Lãnh Diễm Bảo 』chúng ta tốt xấu gì cũng có được thanh danh lan xa, cho dù con không cưới một nữ tử môn đăng hộ đối, thì ít nhất cũng phải biết quy củ, thanh bạch trong sạch!”
Lời nói này của Lương Nhạn Tư giống như là đang trào phúng ám chỉ Trình Tịnh Tuyết là một nữ tử có đức hạnh xấu, thân phận không rõ ràng, điều này khiến cho sắc mặt Trình Tịnh Tuyết tái nhợt một trận.
Trong lòng nàng vừa vội, lại vừa khổ sở, nhưng không biết nên thay bản thân cãi lại như thế nào, dù sao nàng đã cùng Quân Chấn Tiêu có quan hệ xác thịt trước khi thành thân, đây là sự thật không thể phủ nhận.
Quân Chấn Tiêu không đành lòng thấy nàng bị trách móc nặng nề, lên tiếng nói: “Tịnh Tuyết vốn là chi nữ của một thủ phủ ở Hàng Châu, nàng có tâm tính ôn nhu lại thiện lương, không phải nữ tử có đức hạnh xấu, thân phận không rõ ràng.”
“Một khi đã như vậy, vậy tại sao nàng có thể với ngươi...... Tóm lại, ta tuyệt đối không thể nhận một nữ tử có hành vi không thể kiềm chế làm con dâu của Quân gia! Nếu chuyện này truyền ra ngoài,『 Lãnh Diễm Bảo 』chúng ta còn mặt mũi nào đối diện với người bên ngoài nữa?” Lương Nhạn Tư tức giận, càng nói càng kích động.
“Tịnh Tuyết không phải nữ tử có hành vi không biết kiềm chế, tất cả đều do con kìm lòng không đậu tạo thành, là lỗi của con. Nói tóm lại, con không thể không cưới Tịnh Tuyết.” Quân Chấn Tiêu đem tất cả chỉ trích ném xuống dưới, chính là vì không đành lòng để Trình Tịnh Tuyết bị nửa điểm hiểu lầm.
“Ngươi...... Ngươi......”
Lương Nhạn Tư thở hổn hển dậm chân, không thể ngờ được con lại vì một nữ tử mà lòng nàng nhận định có hành vi không biết kiềm chế đi chống đối với nàng.
Nàng giận đến mức công tâm, đột nhiên cảm thấy một trận choáng váng mãnh liệt đánh úp lại, làm cho trước mắt nàng tối đen, hai chân mềm nhũn, bỗng dưng té xỉu.
Việc xảy ra ngoài ý muốn quá bất ngờ làm tất cả mọi người có mặt đều sợ hãi.
Quân Lập Dương nhanh chóng ôm lấy ái thê, dùng ánh mắt chỉ trích trừng
