tuyệt đối không thể đồng ý trong tình hình thế này được. Tình hình gì chứ? Anh ấy hiểu nhầm nhân cách của tôi thế này thì
sao có thể quý trọng tôi, hoặc yêu tôi được chứ? Tôi cần phải giải thích chuyện này cho rõ ràng mới được.
Sau đó, tôi sẽ nói “được”, bởi vì trong lòng tôi cũng có thứ cảm giác mà không thể
nói cho anh ấy được, nó khiến trái tim tôi khó chịu, hoang mang, tôi cần phải tìm cơ hội tìm rõ xem rốt cuộc là nguyên nhân gì.
Vì thế tôi sẽ kể lại câu chuyện của mình thành hai đoạn.
Nói người
ta cuối cùng không để ý tới tôi, luôn có cảm giác ngại ngùng xấu hổ. Tôi cố gắng nói: “Thực ra tôi và người ấy không có chuyện gì, thực ra do
vẫn chưa hiểu nhau lắm, cái nhẫn chỉ là trò đùa thuần túy thôi…”.
“Việc riêng của em em tự mình giải quyết, tôi chỉ muốn biết tới khi tôi trở về còn cơ hội hay không”.
Anh ấy ngắt lời tôi, xem ra anh ấy không hứng thú với những tình tiết giữa tôi và
người kia, tôi cũng không biết anh ấy nghe có hiểu không nữa.
Tôi chỉ
muốn bộc lộ quan điểm thứ hai của tôi, tôi nghĩ nên thẹn thùng một tí,
dù sao cũng là lần đầu tiên tôi xử lý tình huống thế này, không thể đứng nghiêm và nói: “Sir, yes Sir” được.
“Chắc là có”. Thật là, mặt người ta đỏ hết cả lên rồi.
Anh ấy đột nhiên tiến lại gần mặt tôi, khiến tim tôi nhảy loạn xạ, không phải lại… tôi nói, “Anh, anh, anh muốn làm gì?”.
Anh ấy nói: “Em yên tâm, không phải của tôi tôi sẽ không động tới đâu. Đợi tôi trở về nhé!”.
Anh ấy do
dự một lúc rồi nhìn chằm chằm vào tôi: “Không phải tôi cái gì cũng không quan tâm, tôi hi vọng… trước khi tôi trở về… ít nhất em cũng không lên
giường với người ta”.
Wow! Muốn
khiến người khác tức chết đây mà!Rõ ràng anh ấy không hiểu tầng ý nghĩa
đầu tiên mà tôi nói, vậy mà đã đưa ra kết luận lung tung.
Nghĩ tôi là ai chứ, xe bus à, phải xếp hàng trước sau, lại còn nhận chỗ?
Tự coi mình là lợn chắc! Anh không chê tôi nhưng tôi chê anh đấy =.=
Điều đó
chẳng khác gì nói tôi là một kẻ dâm phụ, thực sự tôi chưa bao giờ phải
chịu nỗi nhục như thế này! Lúc đó tôi tức giận ngút trời, cảm giác buồn
nôn đang mơn man trong cuống mật. Tôi thà chết đứng chứ không thèm sống
quỳ.
Tôi thực sự chỉ muốn nói: “Anh nhắc muộn quá rồi. Tôi nghĩ làm gì có loại con gái
nào tự mình gây lên tin đồn thế chứ”. Nhưng tôi cảm thấy vô cùng buồn
chán và thất vọng, sao lại có thể nghĩ về tôi như thế chứ, nhất là anh
ấy.
Thôi! Anh ấy cũng đâu là gì của tôi. Còn không liên lạc với tôi nhiều bằng “người ta” nữa chứ!
Tôi nuốt nước bọt, cười lạnh lùng, chắc chắn bản thân mình đã tìm lại được giọng bình thường, tôi nhìn anh ấy và nói:
“Cảm ơn anh đã nhắc nhở tôi nên làm gì và không nên làm gì, tôi sẽ tự mình cân
bằng. Nếu không yên tâm thì sao lúc đầu không tặng tôi chữ trinh tiết,
rốt cuộc anh thích thân thể tôi hay tinh thần của tôi? Thích tinh thần
của tôi hay thích phẩm cách của tôi? Thích cơ thể tôi hôm đó tôi sẽ
cho anh, dù sao cũng không đáng tiền. Thích tinh thần của tôi thì sau
này làm bạn tinh thần là được rồi. Thích phẩm cách của tôi, xin lỗi, tôi là loại người không có phẩm cách”.
Anh ấy há hốc miệng nhìn tôi đang phừng phừng tức giận. Nhất thời không có phản ứng gì cả.
Tôi tháo sim ra và trả điện thoại cho anh ấy rồi lạnh lùng nói: “Cảm ơn anh”.
Mở cửa xe bước đi, tôi không quay đầu lại.
Gió lạnh
lướt qua mặt tôi, tôi đã bình tĩnh hơn một chút, cảm thấy ban nãy mình
phản ứng mạnh quá! Nhưng tôi thực sự rất buồn, không ngờ anh ấy lại nghĩ về tôi như thế. Thôi, chuyện đã đến nước này rồi, dù sao anh ấy cũng đã bỏ lỡ rồi. Lỡ rồi thì để nó qua luôn. Tôi hít sâu mấy cái, có cảm giác
lồng ngực vô cùng khó chịu, khó thở.
Tôi muốn khóc.
Về nhà, tôi áp dụng hàng loạt cách để khôi phục lại tinh thần, tắm nước nóng, ăn
socola và chuối, nghe nhạc, uống thuốc tĩnh tâm của mẹ tôi nữa, dằn vặt
một hồi, tâm trạng vẫn vô cùng down*.
Tôi lên
giường đi ngủ sớm, chui vào trong chăn rồi ngồi ngây người ra đấy. Thấy
trên bàn trang điểm còn vài đồng xu, tôi bắt đầu trò tung đồng xu, người ta nói ném đồng xu chuẩn lắm.
Tôi ném 37 lần, kết quả, 21 lần mặt chính, 16 lần mặt sau.
Ném chán
rồi tôi mới phát hiện ra bản thân mình có biết mặt chính và mặt sau có ý nghĩa thế nào đâu. Không hiểu tôi ném đồng xu làm gì nữa. Tôi đã không
còn sức để suy nghĩ vấn đề này nữa rồi. Tôi chìm trong cảm giác nặng nề và rút ra hai kết luận:
Thứ nhất,
tôi và anh ấy hết rồi. Tính anh ấy trầm, tính tôi xấu. Hai kiểu người
như chúng tôi vốn chẳng có cách nào ở bên nhau được.
Thứ hai, một người ngốc nghếch như tôi không biết chuyện thế nào đã vội làm hỏng chuyện rồi.
Tiếp tục
chui vào trong chăn, nín nhịn hồi lâu rồi nước mắt cũng trào ra, tôi
nghĩ đợi tới lúc tôi sắp chết chắc vẫn phải cảm ơn anh ấy, nếu không thì cả đời này tôi không biết hôn là gì. Cứ nghĩ lung tung tới cảnh tôi sắp chết rồi vừa khóc vừa ngủ lúc nào không hay.
Anh ấy đi mà không nói gì cả, nói cách khác, không có động tĩnh gì cả vì tôi cũng không biết là anh ấy đi hay chưa nữa.
Tôi lặng lẽ nhẩm tính ngày, anh ấy nói đi hai tuần, rồi nói mư