ng dung thuần khiết, nhu hòa dịu dàng.
Nhìn thấy con trai quỳ xuống thi lễ, bà mỉm cười, đưa tay nâng dậy.
“Mẫu thân, vị này chính là Tô tiên sinh.” Tĩnh vương đưa tay giới thiệu.
Mai Trường Tô tiến lên thi lễ: “Tô mỗ bái kiến Tĩnh phi nương nương.”
Chàng vốn chỉ đứng cách một bước ngắn sau lưng Tĩnh vương, Tĩnh phi đã sớm nhìn thấy chàng, có điều tâm tình phức tạp chưa dám nhìn kĩ. Lúc này, hai người mặt đối mặt, nhìn dáng người gầy yếu đó, nghe giọng nói xa lạ đó, Tĩnh phi chợt thấy trong lòng lạnh giá, cổ họng nghèn nghẹn, một hồi lâu không nói được lời nào.
“Mẫu thân không được khỏe à?” Tĩnh vương phát hiện tình hình khác thường, nhẹ nhàng đỡ cánh tay Tĩnh phi.
Tĩnh phi gượng cười, điều chỉnh lại tâm trạng, nói: “Tô tiên sinh đi đường vất vả, mời ngồi!”
Mai Trường Tô tạ ơn, ngồi xuống ghế dành cho khách. Lúc này Tĩnh phi đã bình tĩnh lại, sai người dâng trà, khách khí hỏi: “Tô tiên sinh đã ở kinh thành hơn một năm rồi nhỉ? Đã quen với cuộc sống ở đây chưa?”
“Chỉ là mùa đông ở đây hơi lạnh một chút, còn lại những thứ khác đều tốt cả.”
“Tiên sinh sợ lạnh à?”
“Vâng.”
Tĩnh phi liền quay lại nói với Tĩnh vương: “Tính con vô tâm không biết chăm sóc người khác, có để ý trong lều của tiên sinh có đủ than lửa hay không? Hạ trại nơi hoang dã này sẽ lạnh hơn trong nhà nhiều.”
Mai Trường Tô cười, nói: “Tạ ơn nương nương quan tâm. Điện hạ chăm sóc rất chu toàn, bây giờ không ai muốn vào lều của tại hạ nữa vì nóng quá.”
Tĩnh phi lắc đầu, nói: “Thời gian này sẽ không giống như ở nhà, tiên sinh thường xuyên phải ra ngoài, nếu trong lều quá ấm mà bên ngoài quá lạnh thì cũng dễ sinh bệnh. Tiên sinh nên để không khí lưu thông, đảm bảo nhiệt độ thích hợp là tốt nhất.”
“Nương nương quả nhiên am hiểu y đạo.” Mai Trường Tô hạ thấp người. “Trong nhà tại hạ có một vị đại phu, có điều lần này không đi theo, tại hạ đành phải giữ ấm như vậy, đa tạ nương nương chỉ điểm.”
“Tiên sinh đội gió đến đây, không nên uống trà này.” Tĩnh phi lập tức cao giọng triệu thị nữ đến dặn dò: “Đi lấy trà gừng tía đến.”
Thị nữ vâng lệnh rời đi, không bao lâu sau đã mang một ấm trà bằng tử sa và một chiếc chén nhỏ đến.
Thấy Tĩnh phi đứng dậy đích thân rót trà, Mai Trường Tô vội tạ ơn: “Sao dám phiền nương nương, để vị tỷ tỷ này rót được rồi.”
Tĩnh phi cười khẽ, lệnh cho thị nữ lui ra, nâng tách trà lên, nói: “Tiên sinh giúp đỡ Cảnh Diễm như thế, ta kính lễ một ly trà xanh cũng là việc nên làm.” Vừa nói bà vừa đưa đưa ly trà tới, không ngờ tuột tay, ly trà rơi xuống, trà gừng bắn tung tóe làm áo Mai Trường Tô ướt hết.
“Ai da, tiên sinh có bị bỏng không?” Tĩnh phi vội lấy khăn tay lau giúp chàng, Tĩnh vương cũng sáp tới gần.
Mai Trường Tô biết ý Tĩnh phi, trong lòng có chút chua xót nên không tránh né, để Tĩnh phi vén tay áo của mình lên.
Lúc nhìn thấy cánh tay trắng trẻo không có vết tích gì của chàng, vẻ mặt Tĩnh phi giống hệt vẻ mặt quận chúa Nghê Hoàng, có điều bà kín đáo hơn một chút, chỉ ngơ ngác lui lại một bước chứ không có biểu hiện gì khác.
“Tô mỗ không bị bỏng, nương nương không cần lo lắng.” Mai Trường Tô chuyển ánh mắt qua chỗ khác, thấp giọng nói một câu.
Tĩnh vương dìu mẫu phi trở lại chỗ ngồi, vẻ mặt có chút nghi hoặc, muốn hỏi nhưng lại không biết nên hỏi gì, do dự một lát mới nói: “Mẫu thân hôm nay dường như tinh thần mệt mỏi, chi bằng nghỉ ngơi một lát, hôm khác hài nhi và Tô tiên sinh sẽ đến sau?”
Tĩnh phi lộ vẻ suy tư lại không để ý đến lời của con trai, yên lặng chốc lát, đột nhiên nói với Mai Trường Tô: “Ta rất thích quyển Tường địa ký đó của Tô tiên sinh. Trong đó có viết về một dòng thác ở Đồ Châu, ta thấy tiên sinh có ghi chú, chắc là đã đi qua nơi đó?”
“Vâng.”
“Thấy trong sách miêu tả dòng thác này như bay thẳng từ trên xuống, khí thế hùng tráng, tiếc là ta không thể tận mắt nhìn thấy. Có điều ta nhất thời không nhớ rõ lắm, dòng thác này ở huyện phủ nào của Đồ Châu?”
Ánh mắt Mai Trường Tô khẽ run lên, khóe miệng mím chặt.
Phủ Tần Oanh thuộc Đồ Châu, đáp án vô cùng đơn giản, lại là khuê danh của vong mẫu.
Mặc dù chàng biết câu hỏi này của Tĩnh phi có ý gì nhưng chung quy không thể thản nhiên nói ra, cho nên sau khi chần chừ một lát, chàng chỉ bất đắc dĩ lắc đầu. “Tô mỗ cũng không nhớ rõ lắm.”
Tĩnh phi lặng nhìn chàng, không biết vì sao hai ánh mắt lại trở nên trong suốt mà đau buồn.
Tĩnh vương có chút bất an nhìn mẫu phi, hỏi: “Mẫu thân rất muốn đi xem thác nước này à? Hài nhi còn nhớ, nơi đó là…”
“Con không cần phải nói.” Tĩnh phi nhanh chóng ngắt lời hắn. “Ta chỉ hỏi một chút thôi, làm sao mà đi được.”
“Nương nương bây giờ có địa vị cao quý, quả thật không thể túy ý xuất hành, đành phải coi như một điều tiếc nuối suốt đời này vậy.” Mai Trường Tô buông mí mắt, khuyên một câu.
“Địa vị cao quý…” Tĩnh phi cười buồn, sắc mặt ảm đạm, “Không nói chuyện này nữa. Ta thấy hơi thở của tiên sinh không đều, sắc mặt trắng xanh, bệnh tình chắc đã kéo dài lâu. Bình thường tiên sinh vẫn uống thuốc gì?”
“Một số loại thuốc bổ dưỡng, tại hạ cũng không hiểu lắm, đều nghe lời đại phu cả.”
“Ta cũng hiểu sơ sơ y đạ
