XtGem Forum catalog
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211604

Bình chọn: 9.5.00/10/1160 lượt.

a bọn chúng thì ta cũng phải ngưng thần mới được.”

“Những đứa bé này mặc dù gầy yếu nhưng sự kiên nhẫn, ý chí và sức tập trung của chúng đều vượt xa người trưởng thành bình thường, tuyệt đối không thể xem nhẹ.” Mai Trường Tô vừa dùng động tác tay chỉ huy Phi Lưu chỉnh lại bước chân cho bọn trẻ vừa thuận miệng đáp. “Có điều, dù chúng có tư chất tốt đến mấy thì thời gian hai ngày vẫn không luyện được bao nhiêu.”

“Ơ.” Tiêu Cảnh Duệ giật mình hỏi. “Vậy ý huynh là...”

“Đừng có gấp.” Mai Trường Tô mỉm cười. “Nếu chỉ dựa vào những đứa trẻ này mà mong đánh bại Bách Lý Kỳ thì đương nhiên cũng như nằm mơ giữa ban ngày, thật sự có thể phát huy thực lực chỉ có kết hợp bộ pháp này và kiếm trận tương ứng.”

“Nhưng... nhưng...” Tiêu Cảnh Duệ càng sốt ruột. “Nhung sự phối hợp và bộ pháp tinh diệu đến mấy mà không có sức mạnh tương xứng thì căn bản cũng không phát huy được. Bách Lý Kỳ có nội lực hùng hậu, cho dù liều mạng đứng yên chịu đựng vài kiếm thì bọn nhỏ này cũng không đâm sâu được bao nhiêu.”

“Cảnh Duệ.” Ánh mắt Mai Trường Tô điềm đạm nhìn hắn. “Ngươi tập võ nhiều năm, không biết cái gì gọi là mượn lực đẩy lực à?”

“Mượn lực đẩy lực cần có thủ pháp dẫn dắt xảo diệu, nhưng bọn trẻ con này cơ bản không biết gì về vũ kỹ.”

“Thủ pháp đương nhiên không thể luyện tập trong thời gian ngắn, có điều phối hợp với bộ kiếm pháp này lại rất huyền diệu, đến lúc đó ngươi xem sẽ biết. Hơn nữa gã Bách Lý Kỳ đó càng cương mãnh thì yếu điểm của hắn càng dễ công phá. Ta đã biết mệnh môn của hắn ở nơi nào cho nên mới dám nói bừa trước mặt nghi giá. Thế nào? Ngươi không tin được Tô huynh à?”

Tiêu Cảnh Duệ ngẩn ra một lát, vội nói: “Đâu có. Tô huynh tài học trùm thiên hạ, Cảnh Duệ không dám không tín, chỉ là lo lắng vạn nhất...”

“Yên tâm đi, dù chuyện này rất vui nhưng nếu thật sự có rủi ro thì ta cũng không chơi đâu.” Mai Trường Tô thản nhiên nói. “Ngươi cứ kéo dài thời gian của ta một khắc thì tỉ lệ thành công sẽ giảm một phần.”

Tiêu Cảnh Duệ giật mình, vội nói: “Tô huynh cứ làm việc đi, ta ra ngoài đây.” Nói xong, hắn lập tức đi ra ngoài.

Mai Trường Tô nhìn bóng dáng hắn đi xa, trong mắt chợt hiện lên một thoáng thần thái khác thường, lẩm bẩm: “Quả nhiên người thật thà không dễ lừa gạt... Có phải bởi vì chính ngươi trầm ổn vững vàng, không cầu đi tắt, cho nên mới biết những thứ càng rực rỡ, càng huyền diệu thì lại càng không đáng tin hay không?”

Phi Lưu nghe thấy chàng nói chuyện, lập tức lắc mình bay tới, hai mắt mở to nhìn chàng.

“Không phải, không phải đang nói chuyện với Phi Lưu của chúng ta.” Mai Trường Tô cười dịu dàng, gạt mấy sợi tóc trước trán thiếu niên. “Phi Lưu vất vả rồi, bọn chúng còn phải luyện cho quen thuộc hơn nữa, phải làm mọi người hoa mắt mới được, như vậy Tô ca ca mới hù được người ta.

“Quá chậm! Nhanh!” Phi Lưu gật đầu thật mạnh.

“Không sai.” Mai Trường Tô khuyến khích. “Bây giờ còn quá chậm, phải nhanh hơn nữa.”

Phi Lưu lập tức xoay người, lại nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ luyện thân pháp cho ba đứa trẻ.

Mai Trường Tô thả lỏng người về phía sau, ánh mắt dù vẫn nhìn ra sân tập nhưng tinh thần đã lơ đãng, không biết trải qua bao lâu mới bị một câu của Phi Lưu làm bừng tỉnh.

“Đại thúc!” Phi Lưu đứng giữa sân, thở hổn hển, nói.

Bởi vì hắn đột nhiên dừng lại nên ba đứa trẻ cũng đứng yên không dám động, ngơ ngác không biết xảy ra chuyện gì.

Mai Trường Tô vừa tỉnh lại, phải ngẫm nghĩ trong chốc lát mới hiểu rõ ý Phi Lưu, vội nói: “Hôm nay đã luyện nhiều rồi, Phi Lưu dẫn các đệ đệ đến chái nhà phía tây ngủ, không cần ra ngoài này nữa.”

“Ngủ?”

“Đúng, ngủ. Ngày mai phải dạy sớm luyện tập, như thế mới là đứa bé ngoan.”

Phi Lưu nhìn gian chính một lát, lại nghiêng đầu suy nghĩ, hình như cảm thấy làm đứa bé ngoan là việc tương đối quan trọng nên mới dẫn ba tiểu đồ đệ vào chái nhà mé tây, nhanh chóng đóng cửa sổ lại.

Mai Trường Tô chậm rãi đứng dậy, đi vào gian chính nơi hằng ngày chàng vẫn ở.

Đúng như lời Phi Lưu, Mông Chí đã ngồi bên bàn, vừa thấy chàng vào cửa liền lập tức đứng dậy.

“Hôm nay hơi mệt, Mông đại ca đóng cửa sổ lại giúp ta.” Mai Trường Tô vừa sai khiến đệ nhất cao thủ Đại Lương vừa trèo thẳng lên giường sưởi, đắp một chiếc chăn lông rất dày lên người.

“Ngươi thật là thoải mái.” Mông Chí đóng cửa sổ xong quay lại ngồi xuống bên cạnh giường chàng, nhìn mặt chàng chằm chằm. “Nói thật với ta, rốt cuộc ngươi định làm gì?”

“Mông đại ca hỏi chuyện gì?”

“Đừng giả bộ hồ đồ với ta! Ta hỏi là việc hôm qua ngươi bày ra. Mặc dù ta vẫn phối hợp với ngươi nhưng ta đã quan sát thân thủ của Bách Lý Kỳ rất tỷ mỉ, quá cứng dễ gãy đích xác là điểm yếu của hắn, có điều muốn để ba đứa trẻ con đánh bại hắn thì cho dù là ngươi cũng không làm được.”

“Mông đại ca không tin à?” Mai Trường Tô khoan thai cười, nói. “Còn một ngày nữa là có kết quả, đến lúc đó huynh xem ta có làm được không.”

Ánh mắt Mông Chí ngưng đọng trên gương mặt chàng, một hồi lâu sau mới thở dài, hai vai căng cứng chợt buông lỏng, trầm giọng nói: “Quả nhiên Bách Lý Kỳ là người của ngươi...”

Mai Trường Tô xoa xoa đôi tay lạnh như băng, đưa