Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212091

Bình chọn: 9.5.00/10/1209 lượt.

a lệnh: “Truyền Việt quý phi và Thái từ đến điện Dưỡng Cư!”

Đạo ý chỉ này được nhanh chóng được truyền đi, chẳng bao lâu sau, không chỉ những người nên đến đều đã đến mà ngay cả những người không nên đên cũng đã đến.

Ngoài Việt quý phi và Thái tử bị triệu đến theo lệnh, không ngờ Hoàng hậu và Dự vương cũng cùng nhau xuất hiện.

“Việt phi! Thái tử! Các ngươi đã biết tội chưa?” Không đợi mọi người thi lễ xong, Hoàng đế Đại Lương đã quát một tiếng phủ đầu đầy giận dữ.

Việt quý phi lộ vẻ kinh ngạc, hoảng hốt quỳ xuống, nói: “Thần thiếp không biết chuyện gì chọc giận thánh nhan, mong Bệ hạ nói rõ.”

“Ngươi còn giả bộ không biết?” Hoàng đế Đại Lưong vỗ ngự án. “Hôm nay ngươi đã làm gì Nghê Hoàng? Nói!”

“Quận chúa Nghê Hoàng?” Việt quý phi càng tỏ vẻ kinh ngạc. “Hôm nay thần thiếp mời quận chúa dùng tiệc, sau đó quận chúa uống nhiều, say rượu không dậy được. Thần thiếp và Thái tử đang chăm sóc, đột nhiên Hoàng hậu đưa Thái hoàng thái hậu giá lâm, lệnh công chúa Cảnh Ninh đưa quận chúa về nghỉ ngơi... Chuyện sau đó thần thiếp không biết. Chẳng lẽ là bởi vì chiêu đãi không chu đáo, quận chúa cảm thấy mình bị đối xử lạnh nhạt?”

Quận chúa Nghê Hoàng thấy bà ta chối bay chối biến, không khỏi cười lạnh vài tiếng, nói: “Rượu của ngươi đúng là lợi hại, chỉ uống một chén mà như trúng thuốc mê, thần chí mơ hồ. Thiên hạ có loại rượu như vậy sao? Huống hồ ta vừa uống ly rượu đó, Thái tử đã đưa Tư Mã Lôi đi vào dây dưa, đây cũng là trùng hợp?”

“Rượu đó là rượu bách lý hương Thánh thượng ngự ban, dù là rượu nặng nhưng cũng chỉ có quận chúa nói uống rượu này vào như trúng mê dược. Bệ hạ có thể sai người lục soát trong cung của thần thiếp, tuyệt đối không có loại rượu nào khác. Hơn nữa, khi đó có lẽ quận chúa đã say, rõ ràng chỉ có Thái tử đi vào, đâu có Tư Mã Lôi nào? Việc này cũng có thể tra hỏi tất cả kẻ hầu người hạ trong cung Chiêu Nhân, xem có người thứ hai nào nhìn thấy Tư Mã Lôi đi vào hay không.”

Quận chú Nghê Hoàng nhướng mày, cả giận nói: “Cung Chiêu Nhân đều là người của ngươi, ngươi thề thốt phủ nhận, ai dám tố giác ngươi?”

Việt quý phi không hề tranh cãi với nàng mà vẫn nhìn Hoàng đế Đại Lương, dịu giọng giải thích: “Người trong cung Chiêu Nhân mặc dù hầu hạ thần thiếp, nhưng tất cả bọn họ và cả thần thiếp đều là nô tì của Bệ hạ, dưới thánh đức của Bệ hạ, ai dám khi quân?”

Lời bà ta sắc như dao, không thể bắt bẻ. Ngôn Hoàng hậu sớm đã không kiềm chế được tức giận, trách mắng: “Ngươi đúng là giỏi ngụy biện, dám làm không dám nhận. Đáng tiếc ngươi chống chế thế nào cũng không thể giấu được sự thật, lẽ nào quận chúa vô duyên vô cớ vu hãm ngươi?”

Việt quý phi vẫn dửng dưng, nói: “Thần thiếp cũng không rõ vì sao quận chúa lại vô duyên vô cớ bịa ra chuyện này, cũng như thần thiếp không rõ Hoàng hậu nương nương không có bằng chứng, vì sao lập tức tin tưởng quận chúa mà không chịu tin tưởng thần thiếp vậy...”

Ngôn Hoàng hậu lập tức nhận ra mình đã làm sai một việc, rằng mình chỉ nên đứng xem từ đầu đến cuối chứ không nên nói xen vào.

Vốn là quận chúa Nghê Hoàng tố cáo quý phi, Hoàng đế Đại Lương không thể cho rằng quận chúa tự tìm nhục nhã, dùng chuyện liên quan đến sự trong sạch của mình để mưu hại quý phi. Nhưng Hoàng hậu vừa nhúng tay bênh vực Nghê Hoàng thì hình như đã biến thành hai cung tranh đấu, Hoàng đế buộc phải nghi ngờ, suy tính cẩn thận.

Việt quý phi thấy Hoàng đế bắt đầu cau mày suy nghĩ, mới chậm rãi nói: “Hơn nữa, thần thiếp còn muốn mời Hoàng hậu nương nương làm chứng, sau khi quận chúa say rượu, Hoàng hậu nương nương còn đưa Thái hoàng thái hậu đột nhiên xông vào nội viện cung Chiêu Nhân. Xin hỏi, khi đó nương nương có nhìn thấy ai sàm sỡ quận chúa hay không? Cho dù Thái hoàng thái hậu đã cao tuổi, lúc này không tiện đến quấy rầy người, nhưng khi đó công chúa Cảnh Ninh cũng có mặt, mời Hoàng thượng tra hỏi công chúa, lúc vào, công chúa Cảnh Ninh có nhìn thấy chuyện khó coi nào không?”

Nghê Hoàng không ngờ vị quý phi nương nương này ăn nói sắc sảo như thế, càng thêm tức giận, liền buột miệng nói: “Đó là bởi vì khi họ tới thì độc kế của ngươi chưa thực hiện được...”

Việt quý phi xoay người lại, đối mặt với ánh mắt như lửa cháy dao sắc của nàng nhưng không hề lùi bước, bình thản nói: “Quận chúa nhất định cho rằng ta có ý đồ xấu, ta không muốn tranh cãi. Quận chúa thân với Hoàng hậu nương nương và Dự vương hơn với ta và Thái tử, đó là do chúng ta còn chưa đủ đức độ, chúng ta cũng không dám oán hận trong lòng. Nhưng xin hỏi quận chúa, quận chúa luôn miệng nói rơi vào bẫy của ta, vậy ngọc thể có từng bị thương? Nếu ta khổ tâm sắp xếp một kế độc thì làm sao Hoàng hậu nương nương lại đúng lúc xông vào cứu giúp như thế?”

Hoàng đế Đại Lương nhíu mày, khóe mắt thoáng nhìn Hoàng hậu và Dự vương, hình như đã bị câu này thuyết phục.

Quận chúa Nghê Hoàng tức giận đến mức hai tay phát lạnh, chỉ sợ ngàn vạn quân địch trên chiến trường cũng không thể làm nàng kích động hơn vị quý phi trong thâm cung này. Quận chúa Nghê Hoàng định giận dữ mắng chửi thì một giọng nói trầm ổn vang lên: “Phụ hoàng, nhi thần có


Polly po-cket