mà hung? Chẳng qua chỉ là một tiện nhân huyết nô.” Ánh mắt của ma ma bắn ra tia nhìn khinh bỉ.
“ Bốp, bốp, bốp, bốp…” Bốn tiếng động vang lên, Nguyễn Nhược Khê dùng hết sức lực đánh liên tiếp.
“ Hai cái tát đầu là trả lại lần trước ngươi nợ ta, hai cái tát sau là phần lãi, ngươi tốt nhất là thành thật cho ta biết, huyết nô là gì? Ta sẽ không dễ dàng để ngươi khi dễ.” Nàng đã mang một bụng tức tối, trở về đây còn dám chọc giận nàng sao? Vừa lúc nàng cũng cần nơi để trút giận.
” Ngươi….. Ngươi lại dám đánh ta.” Ma ma lấy tay chỉ vào nàng, đột nhiên giống như nổi điên vọt lên.
Nguyễn Nhược Khê nhấc chân đá tới, tuy
là đá trúng bà ta, nhưng bà ta cũng phát hiện cánh tay nàng bị thương,
hung hăng giữ chặt tay nàng, dùng sức mà kéo mạnh.
” Tiểu tiện nhân, ta thách ngươi đánh, xem ai hơn ai, lão nương sống tại trong cung mấy chục năm rồi,
chưa từng chịu uất hận lớn như vậy.”
Một trận đau đớn truyền khắp toàn thân,
làm nàng suýt nữa không đứng vững. Hiện tại rốt cuộc nàng cũng lãnh
giáo được cảm giác của Hoàn Châu Cách Cách dành cho Dung ma ma, đều là
những kẻ đáng ghê tởm. Nhưng nàng không phải Tiểu Yến Tử và Tử Vi, sẽ
không dễ dàng để bất cứ ai khi dễ mình.
” Cứu mạng a, cứu mạng a.” Một tiếng kêu la ầm ĩ hét lên, nàng sẽ làm, sẽ đem chuyện này làm cho
rùm beng lên, bởi vì nàng biết, tên Vương kia sẽ không để cho nàng chết, như thế là đủ rồi.
Quả nhiên, nghe được tiếng thét của
nàng, ma ma có chút kinh hoảng, vội vàng buông tay nàng ra, bà ta làm ra vẻ trấn an quát lại:
“ Ngươi kêu đi, kêu to lên cũng không có ai giúp ngươi đâu.”
” Vậy thử xem xem.” Nguyễn Nhược Khê trừng mắt nhìn bà ta, đột nhiên lại cất giọng kêu la lớn hơn:
” Cứu mạng.”
” Ngươi im miệng cho ta.” Ma ma cuống quít lấy tay che miệng của nàng lại, nhưng đã chậm trễ.
“ Đã có chuyện gì xảy ra?” Một đám thị vệ đột nhiên xông vào.
” Bà ta muốn giết ta.” Nguyễn Nhược Khê lấy tay chỉ vào trước mặt ma ma.
” Ngươi nói bậy, ta không có, ngươi vu oan, hãm hại ta.” Ma ma cả kinh.
Nguyễn Nhược Khê cấp cho bà ta một cái cười bằng mắt, ta đang vu oan cho ngươi, rồi sao?
” Ma ma, chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Thị vệ hiển nhiên là không tin lời nói của nàng, dù sao ma ma đã làm
việc tại Huyết Viên nhiều năm, lại nói bà ta làm sao dám giết người, hơn nữa người đó lại là huyết nô, chẳng phải là muốn tự đi tìm chết sao?
” Không có việc gì, nàng không chấp nhận được việc mình trở thành huyết nô, nên đã nổi điên thôi.” Ma ma có ý muốn giải thích.
” Hóa ra là như thế này, ma ma vậy ngươi hãy chăm sóc nàng chu đáo, tránh làm kinh động đến Vương.” Thị vệ tốt bụng phân phó.
” Dạ, dạ, ta biết.” Ma ma nghe xong trả lời.
Nguyễn Nhược Khê thật sự là tức giận không chịu nổi nữa, thật là đáng chết, đi về phía hắn quát:
” Mang ta đi gặp Vương của các ngươi.”
” Vương bận rộn nhiều việc, ngươi muốn gặp thì có thể gặp sao.” Thị vệ nhìn nàng, thực sự là điên mà, cái gì gọi là Vương của các ngươi?
” Hừ, phải không?” Nguyễn Nhược Khê hừ lạnh nhìn hắn, đột nhiên nở nụ cười quỷ dị, uy hiếp hắn:
“ Nếu ngươi không mang ta đi gặp Vương, như vậy ta không cam đoan sẽ phát sinh ra chuyện gì đâu nha?
Thân phận của ta thấp kém thật, nhưng các ngươi biết đấy ta là huyết nô, nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, chỉ sợ các ngươi có bỏ trốn cũng không thoát khỏi tội đâu.” Tuy nàng vẫn chưa biết huyết nô có ý nghĩa như thế nào, nhưng nhất định là cực kỳ quan trọng.
” Chuyện này……….” Thị
vệ quả nhiên có chút chần chờ, không khỏi nhìn về phía ma ma đang đứng
bên cạnh, quy tắc sinh tồn trong hoàng cung là người khôn giữ mình, hắn
cũng không ngoại lệ.
Thân thể của ma ma run rẩy một chút,
không nghĩ tới nàng lại khó đối phó như vậy, mặc kệ thế nào, giữ mạng
sống của mình quan trọng hơn, giọng nói bà ta nhẹ nhàng năn nỉ:
“Vũ cô nương, ngươi cũng biết
kinh động đến Vương đối chúng ta ai cũng đều không có lợi gì hết, tính
như thế này đi, về sau chúng ta cùng sống hoà bình được không?”
Trước tiên là xoa dịu nàng, đợi về sau lại hung hăng tra tấn nàng vẫn còn kịp.
Nguyễn Nhược Khê giương mắt lạnh lùng nhìn bà ta:
“ Ngươi nghĩ rắng ta không biết ngươi đang suy nghĩ cái gì sao? Ta đây nói cho ngươi biết, đừng có mơ.” Nàng là người có thù nhất định phải báo.
” Vậy ngươi muốn như thế nào?” Ma ma có chút nóng nảy.
” Rất đơn giản, đi gặp Vương của ngươi, hắn nói thế nào, làm thế ấy?” Nguyễn Nhược Khê một chút cũng không lùi bước, bởi vì nàng biết, ở cái
hoàng cung hắc ám này nhân từ đối với kẻ khác là tàn nhẫn đối với chính
mình, chuyện này là nàng xem trên TV mà học được.
” Ngươi……….” Ma ma lúc
này mới có chút hối hận không nên trêu chọc nàng, vốn tưởng rằng nàng
cùng Vũ gia tiểu thư trước kia giống nhau, yếu đuối dễ bắt nạt. Không
nghĩ tới lại khó đối phó như vậy.
” Đi.” Nguyễn Nhược Khê liếc mắt lướt qua thị vệ một cái, đi ra ngoài trước.
Thị vệ lúc này mới bất đắc dĩ nhìn ma ma nói:
” Ma ma, đi thôi, chẳng có gì
đâu, ngươi yên tâm, ta nghĩ Vương sẽ không xử phạt ngươi, nếu Vương
không tín nhiệm ngươi, cũng sẽ không để ngươi quản lý Huyết Vi
