ũ Khuynh Thành.
Nghĩ đi nghĩ lại bị hút máu sau đó khô héo mà chết, Nguyễn Nhược Khê không khỏi rùng mình một cái, càng thêm chắc chắn phải làm một việc nàng cần phải dò
xét nơi này, bất cứ khi nào cũng có thể rời đi, nghĩ vậy nên nói:
”Tiểu Ngọc chúng ta đi ra ngoài dạo một chút đi.”
“Vâng cô nương.” Tiểu Ngọc cẩn thận nâng nàng dậy đi ra cửa.
“Vũ cô nương khỏe không?”
“Vũ cô nương khỏe không?”
Gặp mấy thái giám và cung nữ thấy họ cung kính hành lễ với nàng.
“Các nàng làm sao vậy? Vì sao hành lễ với ta?” Nguyễn Nhược Khê kỳ quái hỏi Tiểu Ngọc, thân phận nàng chẳng qua cũng chỉ là nô lệ, không cần các nàng coi là cao quý.
”Ha hả.” Tiểu Ngọc đột nhiên nở nụ cười giọng nói mang theo đắc ý tự hào nói:
“Cô
nương người không biết các nàng đây là không dám đắc tội cũng là cảm ơn
người, người khiến vương xử tử ma ma tác oai tác quái kia, chúng ta
không biết có bao nhiêu hưng phấn, bình thường ma ma kia luôn khi dễ bọn ta, bọn ta cũng không dám nói lời nào, người vì chúng ta nói ra tất cả, cho nên trong lòng mọi người bội phục lại càng ước ao có thể thay ta
hầu hạ cô nương.”
” Vậy sao.” Nguyễn Nhược Khê cười nhạt chẳng qua nàng vì bản thân mà thôi không nghĩ tới có thu hoạch ngoài ý muốn.
Đi dạo thong thả đột nhiên phát hiện phía trước không xa có một nơi hoa tươi khoe
sắc, mấy nữ tử đẹp đẽ quý phái ngồi ở trong chòi nghỉ mát vừa muốn cất
bước đi qua lại bị Tiểu Ngọc kéo.
“Cô nương đó là ngự hoa viên, bên trong là phi tử của Vương, người không thể đi.”
“Hóa ra vậy, chúng ta đi nới nơi khác”. Nguyễn Nhược Khê dừng chân nàng sẽ không ngu ngốc đến nỗi tự tìm phiền toái, ngự hoa viên mà thôi, có cái gì khác hoa hiện đại đâu, các nàng
ta chưa được nhìn thì nhìn đi.
“Vâng” Tiểu Ngọc thở phào nhẹ nhõm, cô nương thực sự rất hiểu biết, nàng ta còn đang sợ làm nàng mất hứng.
Liên tiếp mấy ngày nàng mang theo Tiểu Ngọc cố ý đi ra ngoài ‘ tản bộ ’ thế nhưng không hề tiến triển được chút nào, hoàng cung rất lớn không
khác gì mê cung không ai dẫn đường nàng hoàn toàn không có khả năng đi
ra ngoài.
Nằm thở dài
nàng cũng chỉ có thể từ từ nghĩ cách, xem ra trong một thời gian ngắn sẽ không ra được, thế nhưng nàng thật không ngờ sự việc có chút thay đổi
ngoài ý muốn. Lại có thể có người xông vào hoàng cung mang nàng chạy
trốn.
Đêm khuya
vắng vẻ, trong đại viện hoàng cung một bóng đen đột nhiên từ trên nóc
nhà lặng yên không tiếng động bay tới Huyết viên.
Tự cho là thần không biết quỷ không hay, lại không biết tất cả hành động đều bị nắm trong tay người khác.
“Thất bại nhiều như vậy không ngờ hắn không chịu buông tha, không biết lần này hắn lại giở mánh khóe gì?” Phượng Minh nhìn nơi bóng đen biến mất, khóe môi mang nụ cười nhưng trong đôi mắt tràn đầy hàn khí.
“Hắn có thể có cách nào chứ? Chẳng qua cũng chỉ là lợi dụng nữ nhân, hắn
trước kia cũng vậy, chỉ tiếc rằng đến phút cuối nữ nhân của hắn phản bội hắn.” Tây Môn Lãnh Liệt cười lạnh trong đôi mắt lạnh lùng không mang theo chút ấm áp nào.
“Nếu mỗi lần đều khiến hắn thống khổ như thế sao không trực tiếp giết hắn? Vì sao còn muốn chơi đùa với hắn lâu như vậy?” Phượng Minh nhìn Vương biết Vương không muốn để hắn vui vẻ một mình nhưng làm thể nào để hết giày vò đây.
“Ngươi không phát hiện ra cùng hắn chơi trò mèo vờn chuột như vậy rất hay sao?” Đang nói hắn chết thoải mái hắn muốn hắn ta phải trả giá, để hắn biết
hắn vĩnh viễn chỉ thất bại cho dù là trước kia hay là hiện tại. Trong
đôi mắt Tây Môn Lãnh Liệt lộ ra tàn nhẫn.
“Đúng, chết là quá tiện nghi cho hắn”. Phượng Minh gật đầu bởi vì hắn biết Vương mấy năm nay vẫn chịu lời nguyền cùng dằn vặt ra sao.
“Đi thôi chúng ta đi xem lần này hắn muốn làm gì?” Tây Môn Lãnh Liệt nói xong nhún chân một cái thi triển khinh công bay ra ngoài.
Phượng minh theo sau người.
Đang mơ mơ
màng màng Nguyễn Nhược Khê có cảm giác có một ánh mắt sắc bén ở bên nhìn chằm chằm, giật mình mở mắt nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc thoáng
cái tỉnh dậy lùi về phía sau giường đề phòng nhìn hắn hỏi:
“Ngươi là ai? Muốn làm gì?”
“Khuynh Thành ta rốt cục gặp được ngươi.” Người kia lại đột nhiên ôm lấy nàng giọng nói mang theo vui sướng kéo tay nàng một chút nói:
“Đi cùng ta ta muốn cứu ngươi, không để cho ngươi chết ở đây.”
Nguyễn Nhược Khê bị hắn làm cho ù ù cạc cạc. Hắn là ai vậy? Cùng Vũ Khuynh Thành có
quan hệ gì? Còn chưa phục hồi tinh thần lại người đã bị hắn mang ra
ngoài cửa.
“Ngươi. . .” Nàng vừa định hỏi rõ ràng đã bị hắn dùng tay đặt ở bên môi ngăn cản ý
bảo nàng không cần lên tiếng tiếp tục kéo nàng đi ra ngoài đi qua thị vệ vội vàng tránh một bên ôm chặt nàng, ở bên tai của nàng nhẹ giọng nói:
“Không phải sợ ta sẽ dùng tính mạng để bảo vệ ngươi.”
Người tốt
vừa nói xong Nguyễn Nhược Khê lúc này mới dựa theo ánh sáng yếu ớt đánh
giá hắn, một khuôn mặt tuấn tú khiến nàng có cảm giác rất giống một
người nhưng nhất thời không nghĩ ra là ai, người này đại khái hơn ba
mươi tuổi nhưng một chút cũng không nhìn ra vết tích năm tháng trên đó,
ngược lại hắn thoạt nhìn rất chín chắn, cẩn thận, nam nhân có
