hư cùng câp bậc với người ban nãy đi ra từ bên trái bẩm báo nói.
Người sáng
suốt liếc một cái đã nhìn ra, đây là hai phe phái đang âm thầm tranh
đấu, muốn để vương lập người ở phe của mình làm hậu, vốn chỉ là một buổi triều bình thường, nhưng vì chuyện vương tuyển hậu, mà sóng gió lại nổi lên.
”Chúng thần ủng hộ Như phi nương nương, xin vương lập Như phi nương nương làm vương hậu.” Một loạt quan viên quỳ xuống.
“Chúng thần ủng hộ Nhu phi nương nương, xin vương lập Nhu phi nương nương làm vương hậu.” Mặt khác một loạt quan viên cũng lập tức quỳ xuống.
“Như phi nương nương xứng làm vương hậu.”
“Nhu phi nương nương xứng làm vương hậu.”
Mọi người
bên dưới bắt đầu tranh luận, duy chỉ có có ba người đứng không nhúc
nhích, đó là quốc sư Phượng Minh, và thừa tướng hai bên.
Tây Môn Lãnh Liệt lười biếng ngồi trên ghế rồng, nhìn hai nhóm người phía dưới tranh cãi đến mặt đỏ tía tai, dường như chủ đề bàn bạc của họ chẳng có quan
hệ gì đến hắn.
“Chúng ta không cần tranh luận nữa, chờ vương định đoạt.” Đúng là tranh luận chẳng có kết quả gì, cuối cùng không biết ai đã hô một
tiếng, trên triều đình lập tức yên tĩnh trở lại, đều chờ đợi của quyết
định vương đang ngồi kia.
Con mắt sắc bén của Tây Môn Lãnh Liệt quét xuống phía phía dưới, giọng nói mang theo uy nghiêm: “Sao không tranh cãi nữa? Ầm ĩ nửa ngày có kết quả chưa?”
“Chúng thần bất tài, xin vương thứ tội.” Tất cả viên qua đều kinh lập tức sợ quỳ xuống.
“Lại bất tài.” Con mắt lạnh lẽo của Tây Môn Lãnh Liệt vừa nhìn hướng này, mặt lại không đổi sắc nhìn thừa tướng hai bên nói: “Không biết hai vị thừa tướng cho rằng ai thích hợp làm vương hậu hơn?”
“Bẩm báo vương, nữ nhi của hữu thừa tướng Như phi nương nương thích hợp làm vương hậu hơn.” Tả thừa tướng bước ra chắp tay nói.
“Không, bẩm báo vương, nữ nhi của tả thừa tướng Nhu phi nương nương thích hợp làm vương hậu hơn.” Hữu thừa tướng cũng nhân nhượng bước ra nói.
“À, không ngờ hai vị thừa tướng lại nhường nhau như thế, thế này là làm ta khó xử đúng không? Cuối cùng nên lập ai làm vương hậu, ai cũng nói đúng, Như phi và Nhu phi đều thích hợp, chỉ tiếc, vương hậu chỉ có thể là một người.” Con mắt sáng của Tây Môn Lãnh Liệt híp lại, quả nhiên gừng càng già càng
cay, nhún nhường lẫn nhau, giao lại khó khăn cho mình, đúng là quá thâm
độc.
“Xin vương làm chủ, chúng thần không có ý khác.” Thừa tướng hai bên cùng nói.
Không có ý
khác? Tây Môn Lãnh Liệt cười lạnh, nếu không có ý khác thì diễn màn này trên triều cho hắn xem làm gì, nếu như hắn không làm chút gì đó, thật
là có lỗi với bọn họ.
Con mắt sáng dừng lại trên người Phượng Minh nói: “Quốc sư, ngươi cảm thấy nên lập ai làm hoàng hậu?”
(*) tả thừa tướng – hữu thừa tướng là thừa tướng bên tay trái và bên tay phải.
Phượng Minh thoáng bước ra từ bên cạnh, chắp tay nói:
“Bẩm báo vương, đây là một vấn đề khó khăn, dù Như phi nương nương hay là
Nhu phi nương nương đều có đủ tư cách làm vương hậu, nhưng cũng chính vì như thế, chuyện lập hậu mới không đơn giản, nếu không sẽ không công
bằng.”
“Không sai, đúng là ta có băn khoăn này.” Tây Môn Lãnh Liệt phối hợp gật đầu, quả nhiên là hắn hiểu mình, lại lập tức ra vẻ khó xử nói:
“Nhưng bây giờ nên làm gì? Chọn một người trong các nàng để làm vương hậu?”
Thừa tướng hai bên nhăn mày lại, không biết vương lại có chủ ý gì?
“Vương, thần có một chủ ý, không biết có nên nói không?” Phượng Minh lập tức chắp tay nói, vị vương này hay lừa gạt, không biết hắn có nên nói không.
“Đừng ngại. Cứ nói.” Tây Môn Lãnh Liệt cố cảm thấy hứng thú hỏi.
Lúc này Phượng Minh mới lên tiếng:
“Từ
khi vương đăng cơ đến nay, hậu cung phi tần không thiểu, nhưng không có
người nào sinh được con nối dõi, chi bằng, thế này, Như phi nương nương
và Nhu phi nương nương ai sinh con nối dõi trước, thì được lập làm hoàng hậu, mẫu bằng tử quý (1), thiên kinh địa nghĩa (2).”
“Hay, chủ ý này hay.” Tây Môn Lãnh Liệt lấy tay vỗ long ỷ (3), cực kỳ tán thưởng, lúc này mới nhìn viên quan bên dưới nói:
”Các ngươi nghĩ thế nào?”
“Chúng thần không có ý kiến khác.” Viên quan bên dưới đều chắp tay nói, vương đã nói, bọn họ dám dị nghị không? Thừa tướng hai bên vốn giảo hoạt, không ngờ vương còn giảo hoạt hơn, rõ ràng đã nghĩ ra chiêu này, trong lòng ai chẳng rõ, đây chẳng khác nào
để vương tự mình tuyển hậu, mẫu bằng tử quý, không sai, nhưng nếu vương
không gieo giống thì làm sao bây giờ? Các nàng muốn mẫu bằng tử quý thế
nào đây, ai cũng rõ, nhưng ai cũng chẳng dám nói.
“Tất cả đều đồng ý, chuyện này cứ quyết định thế đi, mọi người còn có việc gì không? Không có việc gì thì bãi triều.” Đôi mắt Tây Môn Lãnh Liệt ánh lên vui vẻ, hai con cáo già này chắc buồn bực lắm, nghĩ vậy, tâm tình của hắn lại thật tốt.
“Chúng thần cáo lui.” Mọi người cùng rời đi.
Ngự thư phòng.
“Phượng Minh, ngươi thật sự quá thông minh, nghĩ ra cách này đúng như ý ta.”Tây Môn Lãnh Liệt lấy tay vỗ vai hắn cười lớn.
“Vương, ngươi không cần quá cao hứng, đừng quên, đề nghị này chẳng qua chỉ là
kế tạm thời, ngươi nên ngẫm lại phải đối phó với các nàng ấy thế nào