thì hắn nhất định sẽ chậm rãi tra tấn nàng, nhưng hắn lại quên mất việc tra tấn
nàng, lúc ấy hắn rõ ràng có cơ hội nhưng lại không làm.
“Lãnh Liệt, thế nào rồi? Nuốt cái này đi.” Vẻ mặt Phượng Minh lo lắng bước đến gần, đưa cho hắn vài viên thuốc, đây là việc mà mỗi tháng hắn ta đều làm.
Hắn lại đi
đến bên giường, nâng Nguyễn Nhược Khê đang hôn mê lên, lấy một viên
thuốc khác từ trong lòng ra, đưa đến miệng nàng, để nàng nuốt xuống.
“Phượng Minh, ngươi đưa nàng trở về đi, ta phải luyện công điều tức một chút.”Tây Môn Lãnh Liệt phân phó.
“Vâng.” Phượng Minh gật đầu, liền ôm nàng đang hôn mê đi ra bên ngoài.
Nguyễn Nhược Khê vừa tỉnh lại, đã thấy khuôn mặt anh tuấn trước mắt, làm nàng nhớ
đến lần đầu tiên khi tỉnh lại, cũng là thấy hắn, có lẽ lúc này ông trời
đang đền bù cho nàng? Làm thức ăn cho sói, giờ cho nàng một soái ca?
” Ngươi đã tỉnh.” Phượng Minh thấy nàng mở to mắt, lúc này mới thả tay buông nàng xuống.
“Ừ.” Nguyễn Nhược Khê nhìn xung quanh, phát hiện không còn ở trong cung điện kia nữa, cánh tay khẽ động, liền cảm thấy đau .
“Đi thôi, về Tử Uyển thôi, để cung nữ giúp ngươi băng bó một chút.” Phượng Minh đỡ nàng dậy, biết nàng mất rất nhiều máu, thân thể chắc chắn còn chưa hồi phục.
“Được rồi.” Nàng gật đầu, trong lòng lại suy nghĩ, hắn là loại người nào? Hơn nửa đêm
còn đi lại trong hoàng cung, thân phận chắc hẳn không tầm thường, nhưng
nàng ở trong hoàng cung hơn một tháng, lại không biết trong cung còn có
nam nhân hay Vương gia gì đó.
“Nương nương, người đã trở lại.” Tiểu Ngọc vừa nhìn thấy nàng, lập tức thở dài một hơi nhẹ nhõm.
Lúc này Nguyễn Nhược Khê mới phát hiện, nàng đã về đến Tử Uyển, vừa định nói chuyện, liền thấy Tiểu Ngọc lập tức quỳ xuống nói: “Nô tì tham kiến quốc sư.”
“Đứng lên đi, đỡ nương nương của ngươi vào nghỉ ngơi cho khoẻ, mỗi ngày nhớ cho nàng uống một viên.” Phượng Minh dặn dò rồi đưa cho nàng một cái bình thuốc nhỏ.
“Dạ, nô tì tuân mệnh.” Tiểu Ngọc thẹn thùng nhận cái bình, còn trộm ngắm hắn một cái.
Nguyễn Nhược Khê lại đứng sững ở đó, hắn là quốc sư, hắn lại chính là quốc sư mà
Tiểu Ngọc nói không thể chạm đến, hèn chi hắn lại có thể đi lại trong
hoàng cung vào lúc nửa đêm, cũng chẳng ngạc nhiên khi nàng lại gặp được
hắn.
” Chờ một chút.” Nguyễn Nhược Khê đưa tay giữ chặt Phượng Minh đang muốn rời đi.
Phượng Minh
kinh ngạc nhìn cánh tay mình bị nàng bắt lấy, sao nàng có thể không chú ý hình tượng bản thân như thế. Trong hoàng cung này, tuy chỗ này là góc
khuất nhưng mỗi chỗ mỗi nơi đều có những ánh mắt đang nhìn chăm chăm vào nàng, huống hồ hiện tại nàng lại là sủng phi. Chỉ một chút không chú
ý, sẽ không biết bản thân vì sao mà chết? Nhưng nàng lại giống như không hề hay biết gì hết, bởi vậy hắn không nên để lại bất kì dấu vết nào,
liền đem cánh tay thu lại:
“ Nương nương còn có gì phân phó.”
” Ta có thể cùng ngươi tán gẫu một chút không?” Trong lòng Nguyễn Nhược Khê đang suy nghĩ không biết phải mở miệng nói với
hắn như thế nào, nàng là xuyên qua mà đến, nàng muốn trở về, muốn hỏi
hắn có biện pháp nào giúp nàng không.
Tán gẫu? Tán gẫu? Phượng Minh thừ người một lúc, nàng thật không hiểu quy định trong hoàng cung, nữ nhân trong hậu cung không thể tùy tiện gặp bất kì nam
nhân nào, cho dù là người thân của mình cũng phải được Vương cho phép,
huống chi bây giờ lại là canh ba nửa đêm, nàng không sợ sẽ bị người khác đồn đại lung tung sao?
” Nương nương, đã quá muộn, thần không dám quấy rầy nương nương nghỉ ngơi, hay là để hôm nào khác đi.” Hắn cười nhẹ một cái, giọng nói mang vẻ cự tuyệt.
Lúc này
Nguyễn Nhược Khê mới hiểu được hắn đang để ý cái gì, chỉ trách nàng quá
nóng vội không chú ý tới, đành phải gật gật đầu nói:
“ Được rồi.” Bây giờ cho dù nàng nói không được, hắn cũng phải rời đi, may mà sau này còn có cơ hội.
” Vậy thần xin cáo lui.” Phượng Minh chắp tay nói xong, xoay người rời đi.
” Chờ một chút, ta muốn hỏi ngươi một chuyện, rất nhanh thôi” Nguyễn Nhược Khê đột nhiên nghĩ ra một thứ, kéo hắn lại.
” Nương nương cứ nói.” Phượng Minh rất cung kính đáp trả.
” Chuyện này………. Ngươi thực sự là quốc sư sao?” Nàng không xác định hỏi.
” Nương nương, lời này là có ý tứ gì?” Phượng Minh im lặng một chút, chẳng lẽ trước kia nàng không biết mình sao? Sao có thể quên chứ?
”
Ngươi chớ hiểu lầm, ta chỉ nghe người ta nói qua trong cung, ngươi trên
thông thiên văn, dưới tường địa lý, không gì là không biết, cho nên ta
có ấn tượng rất lớn. Người có hiểu biết như vậy, nhất định là đã trải
qua rất nhiều năm tích luỹ kinh nghiệm, lại không nghĩ rằng ngươi còn
trẻ như thế, cho nên ta muốn xác định lại một chút” Nguyễn Nhược Khê giải thích.
” Đó là do các nàng quá coi trọng vi thần mà thôi.” Phượng Minh ảm đạm cười, không có phủ nhận, cũng không có thừa nhận:
” Nếu không có chuyện gì khác, vậy thần xin cáo lui trước.”
Nguyễn Nhược Khê nhìn bóng dáng của hắn, lại không khỏi cảm thán nói:
“Sao lại có quốc sư trẻ tuổi như vậy chứ?” Không biết có phải là lừa bạc kiếm cơm không nữa.
” Nương nương, hắn chính là quốc sư, nô tì