tìm muội nữa. » Nàng vẫn vô cùng thản nhiên, nhìn không thấy một
chút xúc cảm nào.
Y Minh Hà bước tới cạnh Khuynh Thành. « Tỷ
tỷ, mẹ muội cũng tới đây, tỷ muốn đi gặp mẹ muội không ? » Minh Hà từ
nhỏ không có tỷ muội, nên thật sự rất thân với vị đường tỷ này của nàng. Trước đây tỷ tỷ luôn miệng cười nghịch ngợm, sao hôm nay vừa nhìn đã
không thấy đúng lắm nhỉ ? Có thể nào tỷ bị bệnh không ?
« Tỷ muốn yên tĩnh một mình thôi. »
« Khuynh Thành tỷ tỷ, hôm nay tỷ lạ quá. » Y Minh Hà khờ khạo quay sang Nhị ca. « Nhị ca, huynh xem bệnh cho tỷ tỷ đi, tỷ ấy không thoải mái
kìa. »
Khuynh Thành không để Y Ngâm Phong có cơ hội lên tiếng. « Có phòng nào rảnh không ? Tỷ muốn nghỉ ngơi. »
« Có có, tới phòng của muội đi. » Minh Hà thân mật kéo tay Khuynh Thành đi.
« Ừh. » Tới giờ nàng mới có thể nở một nụ cười.
« Tỷ tỷ, chúng ta đang ở Tiếu Ngạo Giang Hồ, muội đưa tỷ tới đó nhé. »
Nếu không phải tìm Khuynh Thành, huynh muội bọn họ cũng sẽ không xuất
hiện ở đây.
« Được. »
« Đi nào. » Minh Hà kéo Khuynh
Thành đi trước, Khuynh Thành đột nhiên cảm thấy một cơn buồn nôn dâng
lên, đầu hoa mắt váng, nàng gập người xuống bịt miệng lại. Cổ áo nàng
vốn rộng, vừa cúi xuống là bao nhiêu dấu vết bình thường nhìn không thấy hoàn toàn hiện ra hết. Lục Ánh Nguyệt, Y Ngâm Phong, Mục Thần Phi đồng
loạt liếc nàng một cái, ai cũng có suy nghĩ riêng của mình.
« Tỷ tỷ, tỷ sao thế ? Muội nói tỷ bị ốm mà lại. » Minh Hà khẽ khẽ vỗ lưng nàng.
Khuynh Thành ngẩng lên cười cười nhìn nàng. « Ta không sao, đi thôi. »
Minh Hà Giang Di cùng nhau đỡ Khuynh Thành đi trước, những người khác
cùng đi theo sau. Thiên Khinh Yên nhỏ giọng hỏi. « Lục tỷ tỷ, Khuynh
Thành tỷ tỷ có phải bị thương không ? »
« Sao cơ ? » Ánh Nguyệt dịu dàng nhìn nàng.
Khinh Yên ngây thơ nói. « Muội thấy trên cổ Khuynh Thành tỷ tỷ rất
nhiều dấu vết, xanh có tím có, có phải đã bị con gì cắn bị thương không ? » Nếu bị con gì cắn bị thương, hẳn là phải mau chóng đắp thuốc đi thôi. (Hì, con này tên là Hàn Ngự á :D )
Mục Thần Phi vỗ vỗ đầu nàng, vẻ mặt bất đắc dĩ lắc lắc đầu. « Chờ muội lập gia đình xong sẽ biết. »
« Ngâm Phong, Khuynh Thành có phải đã… » Ánh Nguyệt ép giọng thật thấp
hỏi. « Có thai ? » Y Ngâm Phong được chân truyền của cha hắn (Thần y), y thuật tất nhiên không tồi.
« Chưa chắc chắn. » Nhưng chuyện đó cũng có thể lắm. Rốt cuộc là gã hỗn đản chết dẫm nào dám to gan chiếm
tiện nghi của muội muội hắn chứ.
« Đệ thấy thế nào ? » Ánh Nguyệt lo lắng nhíu mày.
Y Ngâm Phong cười khổ. « Còn có thể thế nào ? Muội ấy chắc chắn sẽ
không gả đến Giang gia rồi. Haizzz, tiểu muội muội của chúng ta đã động
lòng xuân. »
Mục Thần Phi bất đắc dĩ nói. « Haizzz, không biết thẩm thẩm *** về sau sẽ nghĩ sao ? »
« Rốt cuộc là ai, ai đã chiếm được trái tim của Khuynh Thành ? »
—
Chú thích :
* Đường ca, đường tỷ, đường muội là anh em họ xa. Cần phân biệt với
biểu ca biểu tỷ biểu muội là anh em họ gần. Họ gần là chung ông bà
nội/ngoại, anh em con chú con bác con dì con già con cô con cậu. Họ xa
là chung cụ kỵ hoặc có họ theo hôn nhân. Để giữ nguyên tính cổ trang
Lãnh Vân vẫn sẽ giữ nguyên cách gọi này.
** Tẩu tử, đại tẩu, tẩu tẩu đều là những từ chỉ chị dâu, cách gọi Hán Việt sẽ được giữ nguyên.
*** Thẩm thẩm, đại thẩm : thím, vợ của chú, em vợ của cha. Ở đây chỉ Mộ Dung Ý Vân. Độc Cô Hàn và cha của Mục Thần Phi kết nghĩa anh em !
Đã tới thị trấn dưới chân núi Hoàng Sơn, Giang Vô Vân cuối cùng cũng hỏi Mục Tuyết Đường. « Nàng muốn đi đâu ? »
Mục Tuyết Đường thản nhiên nhún vai. « Tìm chỗ nghỉ chân, rồi đi tìm các ca ca tỷ tỷ tụ họp. »
« Tuyết Đường, ta vẫn chưa hỏi nàng, nàng tới Hoàng Sơn làm gì ? » Từ
sau đêm đó, quan hệ giữa bọn họ trở nên vô cùng nhạy cảm. Mỗi lúc ở
chung đi chung ai cũng thật cẩn trọng lời ăn tiếng nói, không nói gì
nhiều. Do đó hắn cũng ôm một bụng nghi vấn từ đó tới giờ.
Mục Tuyết Đường dáo dác nhìn chung quanh. « Tìm người. »
« Tìm ai ? » Sẽ không phải cùng người hắn tìm chứ.
« Độc Cô Khuynh Thành. »
« Nàng đi tìm nàng ta ? » Giang Vô Vân ngẩn cả người, sao lại đi tìm nàng ta chứ. « Nàng cùng nàng ta có quan hệ gì ? »
« Đó là đường tỷ của ta. »
« Nàng là người ở Tận Thiên cốc sao ? » Hắn thật sự ngốc mà, sao lại không nghĩ ra chứ ? Nàng rõ ràng họ Mục.
Mục Tuyết Đường gật đầu. « Đúng, ta chính là người ở Tận Thiên cốc. »
Năm đó Độc Cô Hàn cùng Mộ Dung Ý Vân thoái ẩn giang hồ, đem chức giáo
chủ Thiên Ma Giáo truyền lại cho Tật Phong, tứ đại hộ pháp Thiên Túy một đám người đều nối đuôi nhau lấy vợ, Thiên Ma giáo cũng coi như thoái ẩn giang hồ. Hiện giờ Tận Thiên cốc hoàn toàn không giống một bang phái
giang hồ mà giống một thôn trang nhiều hơn. Tứ đại hộ pháp đều do Mục
tiên sinh nuôi dưỡng, vốn không biết tên họ thật của mình. Để báo ân đức dưỡng dục của Mục tiên sinh, tứ đại hộ pháp sinh con đều cho con mình
mang họ Mục.
« Nàng là nhi nữ của vị tiền bối nào thế ? »
Mục Tuyết Đường lườm hắn một cái. « Huynh muốn gì ? Tra hộ tịch ta chắc, » Thật kỳ lạ, sao nàng lại muốn nói với hắn cơ chứ ?
Giang Vô Vân khóe m
