Ring ring
Lãnh Quân Dạ Thiếp

Lãnh Quân Dạ Thiếp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212415

Bình chọn: 7.00/10/1241 lượt.

, ngọn lửa màu đỏ thiêu đốt ngọn nến, Hữu Hi nhìn bốn phía không nhịn được hiếu kì.

Vương gia… không có đây sao, nàng không thể làm gì hơn đành phải đi vào bên trong, nội thất bên trong đều to lớn và huy hoàng.

Vương gia chẳng phải luôn có nha hoàn,

cùng tì thiếp, trong tivi tối tiểu cũng có được như thế, nhưng khắp nơi

đều yên tĩnh, ngay cả ảnh cá nhân cũng không có.

Hữu Hi nhìn chung quanh, nếu như, Vương gia không có ở đây, liệu nàng có thể bình yên rời đi.

Đang nghĩ tới điều đó, thì phía sau lưng

tràn đến một trận gió máy, tiếp theo một cánh tay đặt vào thắt lưng

nàng, do quá bất ngờ, quả thật làm cho Hữu Hi giật mình.

Phía sau người cực kì mát mẻ, giống như hàn băng, làm cho Hữu Hi không cần quay lại cũng biết ai.

“Như thế nào, chưa gì đã bị ta dọa rồi sao?”- Lăng Khiếu Dương thanh âm quỷ mị, vang lên bên tai Hữu Hi, luồng hơi thở ấm áp mà bá đạo lan man trên da thịt nàng.

Hắn đứng là quỷ, sao lại đột nhiên xuất hiện, chẳng lẽ truyền thuyết Càn khôn Đại Na Di là có thật?

“Vương gia…”- Phía sau

lưng Hữu Hi, là bờ ngực rắn chắc của Lăng Khiếu Dương đang dán chặt,

thân thể trở nên cứng ngắc, thậm chí có chút run rẩy.

Bàn tay Lăng Khiếu Dương từ từ tiến lên trên, vừa thô lỗ vừa bá đạo chiếm lấy vùng ngực mềm mại của Hữu Hi. “Không…. đừng như vậy”. Hữu Hi vừa xấu hổ vừa tức giận, gương mặt không còn chút huyết sắc, bàn tay nhỏ bé không tự chủ được đẩy tay Lăng Khiếu Dương ra.

Lăng Khiếu Dương tàn khốc nói: “Xem ra, ta giáo huấn ngươi vẫn chưa đủ”.

Những c hữ không nên nói thì đừng nói ra, mặt Hữu Hi trắng toát, đầu đột nhiên thanh tỉnh, không dám đẩy tay Lăng Khiếu Dương, mặc kệ hắn tùy ý vuốt ve rồi xoay tròn, hắn chính là muốn

làm nàng đau đớn.

Lăng Khiếu Dương ôm lấy cánh tay nàng, đột nhiên dùng sức, nhấc lấy cơ thể nàng, tiêu sái đi đến giữa chiếc bàn rộng lớn

“Bịch” một tiếng, đem Hữu Hi thả xuống,

rồi nhanh chóng để người lên trên, không đợi Hữu Hi giãy giụa, thân thể

cao lớn của hắn đè xuống.

Cơ thể nặng nề của hắn, khiến nàng không

cách nào cử động, hắn chống một tay xuống bàn, đáy lòng Hữu Hi dâng lên

một tia rùng mình.

Hắn đè cả cơ thể nặng nề của mình xuống, một tay kia xé rách quần áo nàng, không hề báo trước tiến nhập vào cơ thể nàng.

Đau đớn… phẫn uất, nước mắt chứa đầy sự tủi nhục, phần không rõ là do đau lòng hay tại vì thân thể của nàng quá đau đớn. Hắn đong đưa thân

thể không chút thương tiếc, thân thể của hắn chạm vào cạnh bàn lạnh lẽo, tiếp tục bạo ngược khiến nàng đau đớn.

Hắn hưởng thụ sự chặt chẽ bên trong nàng, làm cho hắn sảng khoái vô

cùng, càng không bận tâm xem nàng có nhỏ hay không để dung nạp được phân thân cực lớn của hắn.

Nàng khóc không ra tiếng, hô hấp của hắn dày đặc, cúi đầu rống lên,

cả bàn đều rung động, lòng của nàng cùng thân thể bị xé rách…. đau đớn!!

Sau khi bão táp triền miên trên bàn đã qua, hắn đứng dậy, trên mặt vẫn còn hơi ửng đỏ, hai tay buông Hữu Hi ra.

Hữu Hi ôm lấy quần áo đã bị xé rách bao lấy cơ thể mình, đau đớn khóc, quát: “Ngươi là tên hỗn đản, là ác ma”.

Hai mắt đẫm lệ mang theo tia nhìn ủy khuất cùng thống hận nhìn Lăng

Khiếu Dương, nước mắt chảy xuống giống như pha lê, gương mặt như bao

mang đầy lệ bộ dạng đau đớn đáng thương, hắn trong lòng có chút thương

tiếc, nhất định là ảo giác, bời vì mi mắt của nàng và Dạ Lan giống hệt

nhau.

“Cút đi”- Hắn đột nhiên chán ghét nhắm mắt lại, phất tay rống giận.

“Ngươi không phải người!- Hữu Hi tức giận mắng xối xả, rồi khóc chạy ra ngoài.

Lăng Khiếu Dương vung ống tay áo, hai mắt đen nhìn theo thân ảnh của Hữu Hi rời đi.

“Đây là do ngươi đáng phải chịu”.

Sau đó xoay người đi tới giường lớn.

Hữu Hi trên đường chạy về gian phòng nhỏ của mình, nằm ôm lấy chăn mền khóc nức nở.

Nàng nhất định phải rời khỏi nơi này, nơi này là địa ngục, là ngục

tù, lau khô lệ, nàng đứng lên. Thay hết quần áo, ra khỏi phòng.

Vương phủ rất lớn, nàng không biết đường để chạy, đường nào mới có

thể rời đi, cửa chính lại có người canh, không thể làm gì khác ngoài

việc trèo tường.

Hạ thân của Hữu Hi đau đớn, tòan tâm toàn ý rời khỏi nơi này, lén lút đi tới bên tường, tường viện rất cao, rất khó để bò lên.

Hữu Hi sờ soạng nhìn chung quanh, ở phía bên góc tướng có vài tấm ván gỗ, trong lòng không nhịn được tràn ngập hi vọng.

Từng bước từng bước, nàng theo hướng đó bò tới, cả người lúc thì nâng lên lúc thì phải hạ xuống, linh hoạt cử động, rốt cuộc cũng đã bò thành công qua khỏi tường.

Cao như vậy, Hữu Hi có điểm sợ hãi, không dám nhảy xuống, nhưng chỉ cần nhảy ra là nàng đã có thể được tự do.

Hữu Hi tự nói với chính mình, trong lòng tràn ngập quyết tâm, từ từ

nhắm hai mắt nhảy xuống, “Ah”, nàng té xuống, thất kinh hô một tiếng, bề bộn bưng kín miệng mình.

Bên ngoài hết thảy đều xa lạ, nàng đau đớn đứng dậy, mới cảm giác được chân truyền tới một trận đau đớn.

Nàng cố gắng quên đi cơn đau, dù đau đớn cách mấy cũng phải chạy, nàng giống như quái nhân âm thầm chạy đi trong bóng đêm.

Chân của Hữu Hi rất đau, từ trên coa như vậy nhảy xuống khiến cho

chân bị trật, nhưng một khắc nàng cũn