Polaroid
Lãnh Quân Dạ Thiếp

Lãnh Quân Dạ Thiếp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213914

Bình chọn: 9.00/10/1391 lượt.

ặt không tự chủ mà nở một nụ cười sảng khoái.

Thiếu Cửu đứng ở bên Hoàng Bắc Thiên chờ

Hữu Hi đi ra, vô tình quay đầu, nhìn thấy vẻ mặt mơ mộng của Hoàng Bắc

Thiên, lại còn tự mỉm cười.

Mỉm cười…. Hoàng Bắc Thiên đã mỉm cười!

Thiếu Cửu không nhịn được xoa hai mắt,

sau đó trợn to mắt lên nhìn Hoàng Bắc Thiên, quả nhiên, khéo môi Hoàng

Bắc Thiên cong lên, lại một mình bật cười.

“Gia, ngài đang cười”- Thiếu Cửu nhảy đến trước mặt Hoàng Bắc Thiên, kinh hô mộ tiếng, phảng phất như nhìn thấy chuyện rất hi hữu.

“Ta cười sao?”- Hoàng Bắc Thiên cau mày, bực mình liếc nhìn Thiếu Cửu một cái.

“Đúng vậy, ta mới vừa nhìn thấy ngài cười”- Theo chủ tử lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy Hoàng Bắc Thiên cười, hắn vẫn tưởng Hoàng Bắc Thiên không bao giờ cười.

Hoàng Bắc Thiên lấy lại vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm mặt, quát lạnh nói: “Ta không cười!”

Thiếu Cửu gãi đầu, thấp giọng thầm thì: “Rõ ràng là đã cười mà không dám thừa nhận, bỏ cả núi vàng núi bạc, còn cả vài vạn lượng bạc trắng mà có thể cười được hay thật”.

Hoàng Bắc Thiên sẵn giọng liếc nhìn Thiếu Cửu, quát: “Lắm mồm!”

Thiếu Cửu ngậm miệng lại, liếc nhìn Hoàng Bắc Thiên một cái, không lên tiếng nữa, nhưng lại nghĩ tới gương mặt

lạnh lùng của Hoàng Bắc Thiên có thể cười rộ lên như vậy thật tốt

“Hoàng Bắc Thiên, Thiếu Cửu!”- Từ cửa vương phủ đã nghe giọng nói thanh thúy, cực kỳ cao hứng của Hữu Hi gọi ầm ĩ.

Hoàng Bắc Thiên tinh thần rung lên, con ngươi đen nhìn Hữu Hi: “Mặt của ngươi?”

Hữu Hi vội vàng lắc đầu nói: “Không có việc gì đâu, chúng ta đi thôi”.

Tâm Hoàng Bắc Thiên đau nhức không thôi, con ngươi đen thâm trầm đáng sợ: “Hắn đánh ngươi!”

Trên vai Hữu Hi khóac một bao vải nhỏ, gương mặt thuần mỹ nhỏ nhắn nhìn hắn cười: “Không quan trọng nữa, Hoàng Bắc Thiên, có thể rời khỏi đây, cái gì cũng không quan trọng nữa, chúng ta đi thôi, ta không thể chờ được nữa.”

Con ngươi đen của Hoàng Bắc Thiên nhìn

mặt Hữu Hi, bàn tay vuốt ve tựa hồ muốn lấy đi bớt đau đớn trên mặt,

Thiếu Cửu thức tỉnh lên tiếng: “Chủ tử không còn sớm nữa, chúng ta lên đường đi.”

Hoàng Bắc Thiên buông tay nói: “Lên xe”.

Hữu Hi gật đầu hướng tới xe ngựa, tay của Hoàng Bắc Thiên đỡ lấy vòng eo Hữu Hi, dùng sức ôm đem nàng đỡ lên xe ngựa.

Hữu Hi ngồi trong xe vẻ mặt hưng phấn,

trong mắt chưa bao giờ từng léo lên thứ ánh sáng như vậy, Hoàng Bắc

Thiên nhìn Hữu Hi, nhấc chân muốn lên xe, lại nghe một đạo âm thanh the

thé từ không xa truyền đến.

“Bắc Vương khoan đi, thánh chỉ đến…”

Hoàng Bắc Thiên, Thiếu Cửu quỳ xuống tiếp chỉ, Hữu Hi cũng xuống xe, mà quỳ, cúi đầu, tâm lý một trận bất an.

Nghe vị thái giám nọ tuyên đọc: “Phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết, do Bắc Vương có công với triều

đình, đặc biệt mời Bắc Vương nghênh đón sứ thần Tây La Quốc, tham gia

tiệc rượu, chiết nhật rời đi, khâm thử!”

Khi nghe thánh chỉ của hoàng đế nói như vậy? Ba người ai cũng thấy nghi vấn.

Thái giám tuyên đọc hết, Hoàng Bắc Thiên cao giọng tạ ơn, nâng tay tiếp thánh chỉ.

Ba người đứng dậy.

Thái giám nhìn Hoàng Bắc Thiên nhỏ giọng nói: “Thánh chỉ đã ban xuống, lão nô phải trở về cung phục mệnh rồi”.

“Công công đi cẩn thận!”- Hoàng Bắc Thiên đưa tay xin mời.

Thái giám gật đầu, vung phất trần, xoay người rời đi.

Hoàng Bắc Thiên dùng sức nắm thánh chỉ trong tay, quay đầu nhìn Hữu Hi, con ngươi trầm lắng, bạc môi mím chặt.

“Hoàng Bắc Thiên, có chuyện gì xảy ra phải không?”- Hữu Hi hấp tấp hỏi, lòng của nàng vốn rất mẫn cảm, vì vội vàng muốn rời khỏi nơi này cho nên sợ hãi sẽ phát sinh biến cố.

Hoàng Bắc Thiên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lo lắng của Hữu Hi, ánh mắt bất an, tay nhẹ nhàng vỗ lên vai Hữu Hi: “Đừng lo lắng, chỉ là trùng hợp hoãn lại một ngày, không có việc gì.”

Hữu Hi gật đầu, khuôn mặt tươi cười: “Vậy chúng ta nên ở đâu đây?”

“Hoàng thượng có chỉ, Bắc Vương có thể ở lại vương phủ hai ngày, sau đó lại tiếp tục lên đường”

Một đạo âm thanh trầm thấp từ đại môn vương phủ vang lên, Hoàng Bắc Thiên và Hữu Hi đồng thời quay lại.

Hữu Hi thất sắc không nhịn được lùi lại,

nhìn hai tròng mắt đen kịt của Lăng Khiếu Dương cực kỳ lạnh lẽo tàn

khốc, chung quy cảm giác là hắn không muốn buông tha nàng.

Hoàng Bắc Thiên chú ý đến nét mặt sợ hãi Hữu Hi, dịu dàng nắm lấy tay nàng: “Đa tạ thịnh tình của vương gia, nhưng vẫn là không dám quấy rầy vương gia”- Âm thanh lạnh lùng không hề mang theo chút hơi ấm, hắn biết Hữu Hi không muốn bước vào cửa trở lại vương phủ.

Hữu Hi nhìn nhìn hai bàn tay bị Hoàng Bắc Thiên nắm chặt, bất an cùng sợ hãi cũng biến mất, tựa hồ chỉ cần nắm

tay sẽ làm cho nàng cảm thấy yên tâm và an toàn.

Lăng Khiếu Dương nhìn tay Hữu Hi và Hoàng Bắc Thiên đan vào một chỗ lôi kéo nhau, con mắt đen âm trầm không lộ ra chút biểu hiện, mặt đau đớn, còn có cả trái tim hắn….

“Đi!”- Hoàng Bắc Thiên chỉ đơn giản nói với Hữu Hi một chữ, sau đó kéo Hữu Hi lên ngựa, ôm lấy thắt lưng đỡ nàng lên trên xe.

Hữu Hi cũng không hề quay đầu lại mà thẳng tiến vào xe ngựa, lo lắng không dám nhìn tới sắc mặt của Lăng Khiếu Dương.

Màn phủ xuống che mắt gương mặt thuần mỹ

của Hữu