ong lòng giống như bị phiến đá đè nặng đang chờ ai đó đến.
Trước cửa bóng đen hiện lên, Lăng Khiếu Dương nôn nóng ngừng cước bộ, nhìn về phái bóng người
“Vương gia tuyên thần đến có chuyện gì”- Hoàng Bắc Thiên khom người hành lễ, nói toàn lời khách sao, tìm hắn đến có chuyện gì, kỳ thật trong lòng ai cũng biết rõ
Lăng Khiếu Dương có chút kích động, Hoàng Bắc Thiên khí thế nhàn nhã, điệu bộ bình thản.
Con ngươi đen sâu hoắm của Lăng Khiếu Dương nhìn thoáng qua Hoàng Bắc Thiên, xoay người, trồi trên ghế.
Trong lòng hừ nhẹ, gải bộ ngu ngốc, hắn
triệu kiến Hoàng Bắc Thiên, còn có thể có chuyện gì, nhưng vẫn như cũ
khách khí thủ thế xin mời.
“Ngồi!”
“Đạ tạ vương gia”- Hoàng Bắc Thiên ngồi một bên chiếc ghế, chờ Lăng Khiếu Dương nói ra mục đích lần này.
Nha hoàn cung kính dâng trà mời Hoàng Bắc Thiên, lui ra, là đạo tiếp khách, Lăng Khiếu Dương không tự mình làm được.
Lăng Khiếu Dương cũng chẳng muốn tiếp tục diễn trò, trực tiếp đi vào chủ đề: “Bắc vương đã đáp ứng đưa quân lương đến ứng cứu nhưng sao vẫn chưa chuyển đến, chuyện này là sao?”
Gương mặt Hoàng Bắc Thiên khí phách âm lãnh vô cùng, nhìn Lăng Khiếu Dương, lạnh lùng nói: “Nhiều ngân lượng như vậy, đương nhiên cần thời gian gom góp, vương gia cứ an tâm mà chờ”
Hoàng đế đem áp lực đặt lên người Lăng
Khiếu Dương, Hoàng Bắc Thiên không thể nào không biết, việc này do hắn
dựng lên, hắn phải tự mình giải quyết lấy.
Lăng Khiếu Dương hừ lạnh một tiếng: “Ai không biết Bắc Vương phú là phú hộ giàu nhất nước, chỉ mấy trăm vạn,
cũng như trâu già mất mấy sợi lông, chẳng lẽ cần phải chờ đợi gom góp?”
“nếu vương gia không tin thần, thì không còn gì để nói cả, thần còn có việc, xin cáo lui’- Hoàng Bắc Thiên đứng dậy, bực mình nói một câu trở về.
Không khí trong đại sảnh nháy mắt trở nên ngưng trọng, trần ngập mùi hỏa dược, con ngươi Lăng Khiếu Dương đen
thẫm, sắc mặt giận dữ, gương mặt Hoàng Bắc Thiên vẫn lãnh khốc.
“Ngươi muốn như thế nào mới bằng lòng thương thảo?”- Lăng Khiếu Dương nghiến răng nghiến lợi hỏi.
Hoàng Bắc Thiên lạnh lùng nhìn Lăng Khiếu Dương, không hề hoảng hốt, bình tĩnh nói: “Ta muốn gặp Da Hủy, hoặc là ta đành phải để vương gia chờ đợi việc gom góp ngân lượng tốn chút thời gian”.
“Ngươi….!”- Lăng Khiếu Dương hai tay nắm chặt, rất muốn đánh Hoàng Bắc Thiên, nhưng đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Muốn gặp nàng sao, vậy tự mình đi tìm đi, nàng sua khi hạ độc mẫu phu ta, đã sợ tội chạy trốn”
Hoàng Bắc Thiên nghe Lăng Khiếu Dương nói, trái tim trầm xuống: “Lời vương gia nói là thật sao?”.
“Bổn vương không dư hơi đi lừa gạt ngươi”- Lăng Khiếu Dương xúc động tức giận, biết rõ là Hoàng Bắc Thiên làm như
vậy vì Hữu Hi, nói chuyện chắc chắn sẽ không có kết quả, không khỏi nộ
quát: “Người đâu, tiễn khách!”
Ta không tin Hữu Hi lại làm chuyện như vậy, vương gia tốt nhất nên điều tra rõ trước khi kết luận”- Hoàng Bắc Thiên bình tĩnh lưu lại câu nói này, phất tay áo rời đi.
Bữa tiệc bàn bạc chấm dứt trong sự không
vui, có lẽ căn bản là Lăng Khiếu Dương vô tâm không muốn thương lượng,
Quý Phi hôn mê bất tỉnh, Hữu Hi lại không có tung tích, làm cho tâm trí
hắn bị nhiễu loạn, triệu kiến Hoàng Bắc Thiên, cũng chỉ là ứng phó,
thuận tiện dò xét xem Hoàng Bắc Thiên có biết Hữu Hi ở đâu hay không,
nhưng xem ra, Hoàng Bắc Thiên cũng không hề biết chỗ của Hữu Hi, vậy rốt cuộc Hữu Hi đã đi đâu.
Vương phủ canh gác nghiêm ngặt, Hữu Hi
làm cách nào mà bỏ trốn? Lăng Khiếu Dương không khỏi trầm tư, con ngươi
đen trở nên âm trầm.
Lúc này, nghe thấy tiếng đàn du dương vang lên.
Tiếng đàn quen thuộc như vậy, giống như âm phù kích đánh vào linh hồn hắn, làm cho hắn run rẩy sợ hãi không thôi.
Lăng Khiếu Dương vạt áo tung bay, thân ảnh cao lớn ra khỏi Nghĩa Hằng Lâu, đi theo tiếng đàn.
Gió mát thổi nhè nhẹ qua mặt Lăng Khiếu
Dương, làm cho mái tóc đen cũng hắn bay lên,,,, Con ngươi đen của hắn
trở nên khác thường liên tục chớp động.
Vội vàng đi vào trong sân, dừng lại, nhìn cánh cửa trong sân, con ngươi Lăng Khiếu Dương dịu lại, do dự rồi tiêu sái đi vào.
Là nơi ở của Bạch Uyển, Lăng Khiếu Dương
vừa mới bước vào sân, đã nhìn thấy Bạch Uyển một thân mặc áo màu trắng,
lạnh rung cầm cây đàn.
Ánh mắt ban đầu vội vàng, sau đó lại hiện lên thất vọng, thân thể cao lớn của Lăng Khiếu Dương đứng nơi đó, trái
tim vừa mới kịch liệt nhảy lên, dần dần trở nên lạnh lẽo.
“Vương gia”- Bạch Uyển phát giác Lăng Khiếu Dương đến, cuống quýt đứng dậy hành lễ: “Thần thiếp tham kiến Vương gia”
“Ngươi… sao lại đàn khúc nhạc này”- Giọng nói Lăng Khiếu Dương xa xăm mờ ảo, ánh mắt tựa hồ đang truy tìm thứ gì đó.
Bạch Uyển đứng dậy, nhìn gương mặt anh tuấn của Lăng Khiếu Dương: “Tỷ tỷ Dạ Lan trước đây đã từng chỉ giáo thần thiếp, đáng tiếc thần thiếp
ngu ngốc không thể sáng kịp bằng tài nghệ của Dạ Lan tỷ tỷ, Quý phi hôn
mê thần thiếp thật sự lo lắng đành lấy đàn ra tự an ủi chính mình, xin
vương gia thứ tội”- Vẻ mặt Bạch Uyển tựa hồ đối với Dạ Lan có chút hoài niệm.
Ánh mắt Lăng Khiếu Dương si ngốc nhìn cây đàn, đi về phía trước vài bước, trái tim cảm th
