XtGem Forum catalog
Lão Bà, Theo Ta Về Nhà Đi!

Lão Bà, Theo Ta Về Nhà Đi!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324733

Bình chọn: 9.5.00/10/473 lượt.

n nhiên khẽ mở bạc thần, lại một lần nữa đánh văng ta.

Hắn nói:

- Ta là gay.

Lần này đến phiên ta ho khan.

Hắn hảo tâm đưa khăn tay cho ta, ta vươn móng vuốt chụp lấy, một đằng tự lấy khăn tay che miệng lại, một đằng trợn mắt nhìn hắn.

Bản thân là gay còn đi tìm nữ nhân xem mặt =___=‴ ?

Cảm xúc của hắn tựa hồ không được tốt cho lắm, mắt lạnh nhìn ta, không nói lời nào,

Ta nghĩ hắn đại khái là hiều lầm, vì thế tốt bụng giải thích, nói :”Ta cũng không có ý kì thị gay, chính là, ách, có hơi kinh hoàng, dù sao các ngươi cũng là số ít giống, khụ khụ, số ít người, cho nên mới thấy có điểm kinh ngạc cũng là có thể lý giải..” Hắn thật sự là cái gay đầu tiên mà ta gặp trên đời, ít nhất là người thứ nhất ta biết là gay gay,…từ này như thế nào lại khó đọc như vậy….

Hắn gọi phục vụ tính tiền, sau đó vẫn thản nhiên như cũ, trọng giọng nói mang theo vài phần băng lãnh nói: “ Nếu Quan tiểu thư không nguyện ý kết hôn, như vậy chúng ta không cần ở đây lãng phí thời gian, tái kiến.”

“Đứng lại.” Ta ở phía sau gọi với hắn lại.

Thân hình hắn dừng lại, cũng không quay đầu lại.

Ta thanh thanh cổ họng, mưu đồ làm cho bản thân khí tràng cường đại lên một chút : “ Chúng ta khi nào thì đăng ký?”

Hắn chậm rãi xoay người, động tác kia, chậc chậc, người máy không hơn. Đến lúc nhìn thấy trên khuôn mặt phức tạp hay thay đổi kia, lòng ta đặc biệt vui vẻ, vì thế nhe răng hướng hắn nặn ra một nụ cười.



Ta họ Quan, gọi là Quan Tiểu Yến. Tuy rằng ta sinh ra trong một gia đình công nông giai cấp bình thường, nhưng qua vài năm bị chủ trương tôn thờ đồng tiền cùng thói quan liêu độc hại nhúng chàm, ta đặc biệt thích người khác gọi ta là Quan tiểu thư, dù thế nào đi nữa, cũng thật khí thế đi!

Ta năm nay hai mươi bảy tuổi, thuộc loại hoa đã tàn mà trái cây còn chưa có kết. Ta còn là cái lão xử nữ, khụ khụ, tuy rằng ta rất muốn vứt cái mũ này đi , nhưng mà vẫn không có thời cơ thuận lợi. Thời điểm lúc ta mười tám tuổi, ta lấy xử nữ làm vinh, lấy không còn xử nữ làm thẹn, mà hiện tại….Tuy rằng ta không có lấy xử nữ làm thẹn , nhựng thực lòng mà nói đây cũng chẳng phải chuyện vinh quang gì .

Vốn cuộc sống của ta yên ổn trôi qua, nam nhân với ta, là cái có cũng được mà không có cũng không sao. Nhưng là theo tuổi tác của ta ngày một tăng, lão mẹ nhiệt tình nhiệt huyết của ta rốt cuộc cũng ngồi không yên, mỗi ngày hai mắt đẫm lệ lưng tròng ở trước mặt ta náo loạn, tự mình biên diễn nói khuê nữ ngươi một ngày không kết hôn, mẹ của người cũng một ngày ăn không ngon ngủ không yên. Tuy rằng ta thực hoài nghi nước mắt của bà từ đâu mà chảy ra, nhưng là nghĩ đến việc cả ngày bị một lão thái thái đuổi theo kể khổ cũng không phải là biện pháp tốt, ta một lòng quyết tâm, quyết định đem chính mình gả ra ngoài cho xong.

Dù sao lập gia đình với ta mà nói, cũng là chuyện có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Cho dù không lấy chồng thật, cũng nên giả bộ đi hẹn hò làm quen gì đó, giảm bớt bệnh trạng của lão thái thái kia một chút, ít nhất là bớt được tiền mua thuốc nhỏ mắt [ =)) ta ngất với tư duy của chị này'>

Trước đó ở trên mạng ta có nhìn thấy một cái thiệp thân cận của một nam nhân, cái thiệp thân cận này thật độc đáo, nội dung chủ yếu là một đống câu trắc nghiệm, nhận lời mời, sao không, nhóm người thân cận làm một cái đề trắc nghiệm, sau đó được chọn lựa sắp xếp gửi đến một địa chỉ mail quy định, sau đó chờ đối phương liên hệ. Ta tuy rằng cảm thấy tìm nam nhân kiểu này thật vô phương, bất quá đối với đề mục này cảm thấy có chút hứng thú, vì thế cũng chạy vào giúp vui một chút, sau đó gửi đi, rồi đem chuyện này quên sạch.

Sau đó ta lại thường cũng mấy nam nhân xa lạ xem mặt thân cận, thuận tiện thí nghiệm một chút trình độ “chống sét” của đối phương, cuộc sống cũng l tràn ngập lạc thú.

Cho đến ngày hôm qua, ta nhận được điện thoại, báo ta biết có thể đi phỏng vấn, à không, gặp mặt.

Lúc này ta ngay cả tên của đối phương đều quên, không thể không lôi bái thiệp kia ra nhìn lại một chút.

Tính danh: Giang Ly

Tuổi: 30

Công tác: Kỹ sư..

Cách thức liên hệ là địa chỉ một cái hòm thư, cũng chính là cái hòm thư đã hồi báo kia.

Trừ tên ra, ta cũng không biết thêm được thông tin gì, xác thực mà nói, ta cũng chẳng có gì muốn biết, dù sao trên mạng tràn lan tin tức giả dối, hết thảy cứ đợi gặp mặt rồi sẽ biết.

Ta thừa nhận ta rất nhàm chán, đi xem mặt vừa lúc có thể giết thời gian. Bởi vậy chỉ cần có thể giữ gìn sự khác biệt trong khoảng giữa hai thế hệ , ta đây mặc kệ ngươi đang làm gì.

Đương nhiên, ta cũng không phải mỗi lần hẹn đều chấp nhận, cái chính là tiểu tử gọi điện thoại cho ta kia, thanh âm rất êm tai, vì thế nên ta tới.

Thế nên hôm nay còn có một trận dở khóc dở cười như thế này.

Sau đó còn có một cái kết cục lại càng làm cho người ta dở khóc dở cười hơn.



Lúc này cái tên kia chính là khó hiểu nhìn ta, cẩn thận hỏi : “ Ngươi xác định?”

Ta nhún nhún vai, hỏi ngược lại: “ Đây chẳng phải là kết quả mà ngươi muốn sao?”

“Nhưng là, ta cái gì cũng không thể cho ngươi.” Nhìn ra được, hắn cũng coi như là n