Ăn xong cơm tối, Giang Ly lại bắt ta uống thuốc, tốt đẹp mà nói, là sợ ta cảm mạo.
Ta hoài nghi mà nhìn chất lỏng mày hổ phách trong tay hắn, hỏi: “Ngươi mà cũng hảo tâm như vậy sao ?”
Giang Ly nói thẳng không thèm che đậy: “Ngươi bị cảm, không phải sẽ lây bệnh cho ta sao !”
Được rồi, ta không còn gì để nói nữa.
…
Gần đến buổi đêm, ta phát động dũng khí, lại lấy dũng khí một lần nữa, cuối cùng cũng nói với Giang Ly: “Giang Ly, ta hỏi ngươi một vấn đề,phiền ngươi thành thật trả lời.”
Giang Ly hào phóng mà gật đầu, nói: “Để cho ngươi khỏi cảm thấy ngại ngùng khi chiếm tiện nghi của ta, ta cũng hỏi ngươi một vấn đề, ngươi cũng phải trả lời đàng hoàng.”
Ta gật đầu, hỏi: “Cơm tối ngươi làm khó ăn như vậy, là cố ý phải không ?”
Giang Ly nghiêm túc đáp: “Đúng vậy, kỳ thực ta có thể nấu rất ngon, không tin ngày mai ta lại làm một lần cho ngươi xem ?”
Ta kinh hoàng, vội vàng lắc đầu như cái trổng bỏi, lời nói của Giang Ly, thực sự là khó mà phân biệt thực giả.
Giang Ly ra vẻ tiếc nuối: “Thật đáng tiếc…” Vừa nói, liền chuyển đề tài, “Như vậy, đến lượt ta hỏi ngươi.”
“Hỏi đi.” Ta cũng không có làm chuyện gì trái với lương tâm, tùy tiện ngươi hỏi.
Giang Ly nheo mắt lại, hỏi: “Hôm nay tại sao khóc ?”
Không ngờ tới hắn lại hỏi chuyện này, thần sắc ta chợt ảm đạm, thuận miệng nói: “Liên quan gì đến ngươi.”
“Ta cũng không muốn mỗi ngày phải đối mặt với oán phụ, làm không tốt sau này còn phải tự mình nấu cơm…. Trứng gà thật khó đánh.”
Ta nghĩ một chút, liền nói: “Giang Ly, nếu như ngươi gặp người yêu cũ của ngươi ở công ty ngươi đang đi làm, ngươi có từ chức hay không ?”
Giang Ly chắc như đinh đóng cột mà lắc đầu: “Ta từ chức làm cái gì?”
Ta nghiêng đầu không tin: “Ngươi nói thật dễ dàng.”
Giang Ly lại nói thêm: “Ta trực tiếp khiến hắn từ chức là xong.”
Ta: ….
Ta từ chức làm cái gì, trực tiếp khiến hắn từ chức là xong….Đây là câu trả lời của Giang Ly.
Ta đột nhiên phát hiện thỉnh giáo Giang Ly vấn đề kiểu này là vô ích, hai chúng ta căn bản không cùng một đẳng cấp.
Giang Ly rất nhanh đã hiểu ra vấn đề: “Gặp phải chồng cũ của ngươi ?”
Ta gật đầu: “Hắn là tổng giám thị trường của công ty chúng ta, mà ta là thư ký của phó tổng.” Sau này sẽ còn phải tiếp xúc nhiều đi ? Hay là từ chức cho xong chuyện.
Giang Ly chống cằm suy nghĩ trong chốc lát, đột nhiên nói: “Quan Tiểu Yến, ta phát hiện ra đặc điểm lớn nhất của ngươi không phải là ngốc, mà là không có tiền đồ.”
Đây thật sự không tính là lời lẽ tốt lành gì, bất quá đối với sự châm chọc khiêu khích của hắn ta cũng đã quen rồi, lúc này chẳng còn tâm tình mà đấu võ mồm với hắn, không thế làm gì hơn ngoài việc cười trừ.
Đại khái là bởi vì phát hiện lời nói của bản thân không được coi trọng, Giang Ly có chút bất mãn: “Ngươi vẫn còn không tin. Lúc đầu rõ ràng là chồng trước của ngươi có lỗi với ngươi, tại sao cuối cùng lại vẫn là ngươi phải trốn tránh hắn, thật giống như ngươi mắc nợ hắn cái gì vây ?”
Ta bị những lời này của hắn làm cho giật mình đôi chút, hình như là có chuyện như vậy, lại hình như không phải vậy.
Giang Ly thấy ta không nói gì, lại đưa ra một giả thiết khác: “Hay là nói, ngươi vẫn như cũ nhớ mãi không quên với hắn.”
Ách? Ta kinh ngạc. Ta có sao? Không có đâu… Ta nhớ kỹ nhất định là không có…
Ta lắc đầu, dùng một loại giọng điệu hết sức nghiêm túc nói: “Ta có thể khẳng định hêt sức, ta đã không còn thích hắn nữa.”
Giang Ly hỏi: “Nhưng là ngươi nhìn thấy hắn, phản ứng quá khích giống hệt như tình nhân chia tay nhau. Ngươi sợ hắn? “
Ta sợ hắn? Ta sợ hắn làm cái gì, hắn cũng không phải quỷ. Vì vậy, ta lắc đầu, không sợ đâu.
Giang Ly lại tiếp tục nói: “Ngươi đúng là sợ hắn, ngày hai chúng ta kết hôn, ta liền nhận ra, ngươi sợ hắn.”
Ta cúi đầu, trong lòng bắt đầu sợ hã, ta sợ Vu Tử Phi ư ? Ta vì sao phải sợ hắn ?
Giang Ly tựa hồ như biết thuật đọc tâm, nhanh chóng giải đáp nghi vấn trong lòng ta: “Kỳ thật, không phải ngươi sợ hắn, ngươi là sợ đối mặt với quá khứ khi cùng hắn ở một chỗ.”
Ách?
Giang Ly từng bước áp sát: “Quan Tiểu Yến, ngươi mau thừa nhận đi, ngươi chính là một kẻ không có tiền đồ. Sau khi bị thương chỉ biết trốn chạy, không dám bước ra, liều mạng muốn quên, cho dù không quên được cũng muốn làm bộ đã quên. Vừa gặp lại người đã thương tổn ngươi, liền ngay lập tức muốn trốn đi, lẩn càng xa càng tốt. Kỳ thật tình huống kiểu này của ngươi, giống như là “một lần bị rắn cắn,mười năm sợ dây thừng”, ngay cả dây thừng còn sợ, huống chi là con rắn chân chính đã thương tổn qua ngươi.”
Ta mờ mịt mà gật đầu một cái: “Ngươi nói, hình như cũng có lý.”
Giang Ly phát huy phần tử lải nhải trong cơ thể của hắn, thao thao bất tuyệt mà nói: “Mặc dù hành vi của ngươi có thể hiểu được, nhưng mà cũng bị người khác xem thường, ta không tài nào hiểu nổi, ngươi tại sao không trực tiếp bắt con rắn đó lên ? Cho dù không bắt lên được cũng phải đuổi đi chứ? Ai cũng có mặt xấu xa của mình, ngươi càng trốn, hắn càng đuổi, cho đến khi nào ngươi không còn chỗ để ẩn nấp thì thôi. Nếu đã như vậy, không bằng ngay từ
