ùng tổng tài cũng không có sao?”
Trần Nghi Quân sát khí ngày càng lớn.
“Ta không có.”
“Ngươi rõ ràng là có ý đó!” Cô ta lớn tiếng vu khống.
Thi Ánh Điệp đột nhiên hít thật sâu, thật sự là gặp quỷ rồi, nói nữa
cũng phí công, tốt nhất là không nên nói nhiều nữa, lại tiếp lời cùng ba hoạn thư này chỉ tổ rách việc, nàng đẩy Uông Thải Ngọc qua một bên
hướng tới cửa phòng vệ sinh đi tới.
“Ta phải trở về làm việc.”
Nàng thực sự hoài nghi không biết trở lại văn phòng dưới con mắt của rất nhiều người bọn họ có dám như vậy, công kích nàng không?
Nàng
trở lại chỗ ngồi không lâu, ba người “tổ đội” kia cũng nhanh nhanh trở
lại, mỗi kẻ đi qua mặt nàng đều cấp nàng một cái cười lạnh khinh miệt.
Xem tình hình hiện nay, sau này muốn làm bằng hữu với ba người này xem
ra còn khó hơn lên trời.
Thôi, không nghĩ nữa, dù sao ở công ty này trừ ra ba quái nhân còn không ít người khác, nàng cũng không tin
rằng chính mình không thể kết giao với ít nhất một, hai hảo bằng hữu.
Mở một cuộc cách mạng, xưa nay đối với nàng chưa từng có. Mục tiêu một là cải thiện mối quan hệ từ xưa đến nay của nàng, khiến cho chính mình
trong tương lai không chỉ được nam nhân yêu thích, quý mến mà còn được
cả nữ nhân hoan nghênh, mục tiêu thứ hai đương nhiên là oanh oanh liệt
liệt phát huy hết được thực lực của nàng, làm đám nữ nhân kia không chế
giễu nàng là bình hoa vô dụng, không còn biện pháp nào châm chọc nàng
nữa.
Thi Ánh Điệp, cố lên! Cố lên! Cố lên!
Buổi chiều hai giờ, cửa phòng hội nghị bật mở, các quản lý, nhân viên cấp cao đi vào, chuẩn bị bắt đầu hội nghị.
Thi Ánh Điệp lại bị Uông Thải Ngọc phẩy năm đầu ngón tay sai đi pha cà phê. Uông muội muội đại khái thực tin tưởng lời nàng nói nàng không
biết pha cà phê, tưởng nhân cơ hội này làm nàng bẽ mặt, thật đáng tiếc,
đáng tiếc nha, tính toán lần này của cô ta lại sai lầm rồi.
Bưng mười tách cà phê tỏa hương ngào ngạt khiến người ta cứ phải hít mãi vào phòng, nàng mang theo chút ý khẽ cười, để xuống rồi lại xoay người
chuẩn bị cho nhóm tiếp theo.
Lần thứ hai bưng cà phê vào phòng
họp thì đã thấy vị trí chủ trì vừa trống bây giờ Ân Nghệ đã ngồi vào,
nàng rất tự nhiên như bình thường mang một tách cà phê nóng hôi hổi đến
cho hắn.
“Tổng tài, mời dùng cà phê.”
“Cảm ơn.” Ân Nghệ cũng thật tự nhiên đối với nàng mỉm cười ôn nhu.
Ngồi cách đó không xa, có một kẻ thay thế vì Trần quản lí đột nhiên có việc gấp đến dự hội nghị – Lí Trân Nghi, không tự chủ được nheo mắt đố
kị.
“Tổng tài, ngài uống thử xem, cà phê Thi tiểu thư pha quả
là rất được.” Cô ta cười giảo hoạt “Có thể pha thêm cho tôi một tách nữa được không, Thi tiểu thư?”
“Được.” Thi Ánh Điệp mỉm cười đoạn
pha thêm một tách nữa đưa tới trước mặt cô ta, lúc này hội nghị đã gần
kết thúc, mọi người lục tục kéo nhau ra khỏi phòng họp.
“Phó lí, mời dùng.”
“Cám ơn.” Lí Trân Nghi có chút khẽ đổi vị trí ngồi, mỉm cười đưa tay
đón lấy tách cà phê còn nóng bốc khói nghi ngút, ngay lúc nàng chuẩn bị
rời đi thì cô ta đột nhiên giơ một chân ra ngáng đường.
“A!” không dự đoán được cô ta lại có thể giở trò này, Thi Ánh Điệp nhất thời mất đà, cả người ngã về phía trước.
“Cẩn thận!”
Bốn phía cùng lúc vang lên một trận kinh hô, cũng có người nhanh nhẹn
đỡ lấy nàng nhưng sự việc này là ngoài ý muốn tới rất đột nhiên, nàng dĩ nhiên là không tránh khỏi số phận bị té ngã. Thật đau!
“Cô không bị gì chứ?”
“Có hay không bị thương?”
“Muốn hay không cấp cứu?”
Bốn phía lại dậy lên một đợt sóng những câu hỏi han quan tâm đến nàng, có người nhẹ nhàng đến đỡ nàng dậy. Nàng thống khổ rên rỉ, đúng lúc
định miễn cưỡng mở miệng nói mình không có việc gì thì một giọng nói
lạnh lùng bức người mà uy thế đã vang lên.
“Các ngươi đều tránh ra.” Ân Nghệ đuổi tất cả những kẻ đang lởn vởn quanh nàng ra, mặc kệ
phản ứng của bọn họ, nhanh chóng tới trước mặt nàng, vẻ mặt rất lo lắng
quan tâm, thật cẩn thận dìu nàng ngồi xuống, ôn nhu hỏi: “thế nào? Có
hay không bị thương? Muốn hay không cấp cứu? Ngã lúc nãy đau chứ?” (ta
thích đoạn này dã man, đay tý nhưng cũng đáng a 8))
Chết tiệt, hắn lại quên hắn đã đáp ứng nàng cái gì rồi sao? Lại cứ như vậy trước
mặt bao nhiêu người chứng kiến chạy tới quan tâm nàng, lần này nàng nhất định là bị hại chết rồi!
“Tôi không có việc gì, cảm ơn tổng
tài đã quan tâm, tôi lập tức đem chỗ tách vỡ này ra ngoài…tôi hiện tại
liền thực hiện ngay ạ!” Thi Ánh Điệp nhanh chóng đứng dậy, nói xong
không kịp đợi hắn có thêm phản ứng gì, lập tức chạy như bay ra khỏi
phòng họp, một là để chứng minh mình không có việc gì, hai là thoát khỏi hàng chục cặp mắt nghi hoặc đang bắn về phía mình.
Haizz! Tiền đồ của nàng thật chẳng sáng sủa gì hết!
Không thể ngờ được, Lí Trân Nghi – cô ta dám như vậy khi dễ nàng, thực sự là đủ ngoan độc!
Chết tiệt! Sao lại đau như vậy chứ! Tay nàng nhất định là bị bỏng rồi
nên mới đau như vậy. Chưa kể lúc nãy lúc té ngã tay nàng còn bị va vào
tựa ghế sưng tấy nữa, hiện tại tay phải của nàng vừa bỏng rát vừa sưng
tấy lên, thật sự là hết sài được rồi