ại đây.
“Anh thực không có lương tâm, xem em bị cô lập ở công ty mà một chút
đồng tình cũng không có.” Nàng chuyển hướng dùng ngữ khí đáng thương nói với hắn.
“Như thế nào hội cô lập, em còn có anh.”
“Anh là tổng tài vĩnh viễn như hoàng đế trên cao làm sao hiểu nổi nỗi
khổ của tiểu dân chúng như em cơ chứ.” Nàng xụt xịt cái mũi, tiếp tục
giả bộ đáng thương.
“Anh sẽ điều em làm trợ lí tổng tài là được rồi chứ gì!” Hắn nhanh chóng giải quyết vấn đề, giọng chắc nịch nói.
Không nghĩ tới hắn sẽ xuất chiêu này, Thi Ánh Điệp sửng sốt một chút, vội vàng kêu lên “Không cần đâu!”
“Vì sao không cần?” Hắn liếc mắt kì quái hỏi lại.
“Anh sẽ lấy lý do nào để điều em làm trợ lý cho anh đây? Em ở công ty
đã không được hoan nghênh rồi, anh đừng hại em thê thảm thêm được không? Được rồi, duy trì hiện trạng thig duy trì hiện trạng, dù sao em cũng
không tin đám nữ nhân kia có thể làm gì được em.” Nàng đầu hàng.
“Có cần anh phải ra mặt không?” Hắn trầm mặc một lúc, mở miệng
hỏi.Đúng là không muốn thấy lão bà của hắn bị người ta ủy khuất.
“Không cần, em có thể tự giải quyết được mà!” Nàng bừng bừng khí thế
chiến đấu đáp. Nàng là ai cơ chứ, có chết cũng không thể để thua cái đám nữ nhân kia được!
“Nếu giải quyết không được, nhất định phải cầu cứu tới anh biết chưa?” Ân Nghệ rất công bằng nói.
“Em sẽ không vô dụng như vậy đâu, anh cứ chờ coi!”
“Thi tiểu thư, phiền cô đem chỗ tài liệu này đi photo thành
hai mươi bản, rồi sau đó mang tới chỗ hội nghị chuẩn bị diễn ra phân
phát…” “Thi tiểu thư, phiền cô đi pha cho chúng tôi ba cốc cà phê…”
“Thi tiểu thư, nghe nói cô trước kia cũng từng làm kế toán, vậy cái
báo cáo kia liền giao cho cô làm, mong cô ngày mai sẽ hoàn thành để giao cho quản lí…”
Lúc thì không có việc gì làm nhàn rỗi tới mức
ngồi đếm số kiến trong phòng làm việc, lúc lại bao nhiêu công việc liền
dồn hết lên người nàng, Thi Ánh Điệp không cần phải nghĩ nhiều cũng biết nữ nhân này là đang cố ý chỉnh mình đây mà, (ma mới cũ bắt nạt ma mới
=.=) nhưng là các nàng suy nghĩ đơn giản tưởng như thế là chỉnh được
nàng sao, đây có thể là lầm to rồi!
“Thải Ngọc tỉ, ta chưa bao
giờ pha cà phê a, tỉ có thể dạy ta được không?” Nàng giọng nói vô cùng
nhẹ nhàng đối với việc bị bắt đi pha cà phê của Uông Thải Ngọc mà rằng,
làm cho cô ta tức chết đi. Nghe nói cô ta so với nàng còn kém hơn rất
nhiều mà bộ dạng thì có khi phải già hơn nàng đến năm,sáu tuổi í chứ! J
“Cô đã đi làm ở bên ngoài vài năm rồi, như thế nào chưa từng pha cà
phê! Còn nữa, tuổi của tôi so với côcòn kém nhiều, gọi- tỉ—” Uông Thải
Ngọc tức giận không thể xẻ thịt phanh thây nàng ra ngay lập tức.
“A, nguyên lai là cô so với tôi còn kém tuổi ư? Thực sự xin lỗi a~” Thi Ánh Điệp vất vả lắm mới che dấu được ý cười.
“Hừ!” Uông Thải Ngọc hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu bỏ đi, căn bản là mặc kệ nàng.
Nhưng nàng cũng chẳng them so đo thêm nữa, dù sao nàng cũng nói rồi
chỉ là muốn cô ta tức chết mà thôi. Ai không biết pha cà phê chứ? Nàng
pha cà phê ai uống qua cũng phải nức nở khen.
Chuyển hướng ánh
mắt, nàng bắt gặ vừa lúc Trần quản lí đi vào văn phòng, nàng cầm lấy
đống tài liệu mà đồng sự nào đó đã đưa hết cho nàng, bước nhanh đến
trước mặt quản lí.
“Quản lí.” Nàng ôn nhu nói, “Đây là báo cáo
mà phó lí vừa mới giao cho tôi, cô ấy đã nhấn mạnh với tôi nhất định một ngày phải hoàn thành để giao cho ngài. Chính là tôi một người trong
vòng một ngày thực không có biện pháp hoàn thành, ngài có thể cho tôi
thêm thời gian, nhiều nhất hai ngày được không?” Nàng chắp tay vẻ khẩn
khoản cầu xin.
“Cái gì báo cáo?” Trần quản lí nhanh chóng đón
lấy đống tài liệu trong tay nàng, cúi đầu lật xem qua một chút “Báo cáo
này vì sao cô phải làm? Cô mới đến công ty được mấy ngày thôi mà, như
thế nào có thể hiểu được mấy cái thứ này?”
“Điều này tôi không
rõ lắm, là phó lí giao cho tôi.” Thi Ánh Điệp lấy vẻ mặt vô tội biểu
tình nhìn về phía Lí Trân Nghi, chỉ thấy cô ta tức giận đến nỗi mặt đều
tím tái.
“Trân Nghi, việc này là như thế nào?” Trần quản lí chất vấn.
“Không có gì, tôi chẳng qua là muốn tạo điều kiện cho có cơ hội học
tập mới giao cho cô ấy làm thử, không phải thực bắt cô ấy một người
trong vòng một ngày phải làm xong báo cáo, có lẽ cô ấy đã hiểu nhầm ý
tôi, quản lí.” Lí Trân Nghi biện bạch.
“Chuyện là như thế sao?” Trần quản lí quay đầu về phía nàng hỏi.
“Nguyên lai là tôi hiểu lầm cô, thực xin lỗi, phó lí.” Thi Ánh Điệp vẻ mặt bất đắc dĩ hướng cô ta giải thích. Tưởng chỉnh nàng? Không có cửa
đâu!
“Thi Ánh Điệp, cô có phải tốt nghiệp học viện Sùng Đạo không?” Trần quản lí đột nhiên mở miệng hỏi nàng.
Nàng sửng sốt một chút, khó hiểu gật gật đầu. Không biết quản lí sao đột nhiên lại hỏi đến việc này?
“Cô chắc không biết tổng tài của chúng ta có thể nói là học trưởng của cô đó, anh ấy cũng tốt nghiệp học viện Sùng Đạo?”
“hả?” Điều này nàng thực không biết.
“Cô đến văn phòng tổng tài đi, tổng tài muốn gặp cô.”
“Hả??” Hắn đã trở lại ư?
“Hả cái gì? Nhanh lên đi!” Trần quản lí mỉm cười, ng