Tỉ mỉ hỏi thăm một hồi mới biết Lệ Trung Dũng và Ngu Thụy Minh cư nhiên bị bắt đi. Thường Hy có chút nổi giận, làm nửa ngày lại nhận được kết quả như vậy, tại sao có thể không buồn bực.
Tiêu Vân Trác và Tiêu Vân Dật cũng là tức giận không thôi, quát mắng hai tiếng, trong lúc bất chợt dưới chân rung lắc dữ dội. Lần này rung lắc cực kỳ lợi hại, cùng với vừa rồi quả thật là mạnh hơn nhiều. Thường Hy đột nhiên nghĩ đến cái gì, sắc mặt đại biến, nhìn mọi người quát: “Mau, mọi người nhanh chóng bám vào cự thạch bên cạnh, không để cho cự thạch rung lắc đả thương người, nhanh lên một chút!”
Thanh âm Thường Hy nói bị chìm nghỉm trong vô số thanh âm hỗn loạn xung quanh. Tiêu Vân Trác gắt gao che chở Thường Hy, Tiêu Vân Dật chỉ huy nhân mã làm theo những gì Thường Hy vừa mới nói. Đang lúc này Thường Hy đột nhiên lại cảm thấy tim đau nhức, ngay cả mi tâm cũng nóng rực lên, tựa hồ như ở đó đang châm một cây đuốc nóng hừng hực, khiến cho nàng đau đến gập người xuống.
“Nàng làm sao vậy?” Tiêu Vân Trác hoảng sợ hỏi, kéo lấy cánh tay Thường Hy không buông, tránh né đá bay loạn xung quanh, nhanh chóng tìm một chỗ nấp vào.
“Không biết nữa, mới vừa rồi tim đau dữ dội, ngay cả mi tâm cũng đau nhức, nhưng giờ thì tốt hơn rồi.” Thường Hy tuy nói vậy nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, mắt nhìn về phía Tiêu Vân Trác, cười khổ nói: “Không nghĩ tới Nạp Tháp cư nhiên lại ác độc, hắn muốn đem chúng ta hủy luôn trong trận này, trận này là tuyệt trận.”
Sắc mặt Tiêu Vân Trác biến hóa, ngay sau đó lại trở nên thản nhiên, nói: “Cũng tốt, tóm lại chúng ta vẫn được ở cùng một chỗ.”
Thường Hy nghe được Tiêu Vân Trác nói những lời này thì hốc mắt đau xót, lệ châu rơi lã chã: “Ta đáng ra nên sớm phát giác, cố tình lại cậy vào chính mình thông minh nên khinh thường, tính mạng của mấy vạn binh sĩ chẳng phải là bị hủy trong tay ta sao? Vậy là ta trở thành tội nhân thiên cổ rồi, có chết cũng không nhắm mắt.”
“Tại sao có thể trách nàng? Đừng suy nhiều, có lẽ còn có biện pháp khác.” Nói tới chỗ này liền dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Người xưa nói con người khi lâm vào hiểm cảnh thì chắc chắn vẫn còn một tia hy vọng. Có lẽ ông trời sẽ để cho chúng ta một đường sống đấy.”
Tiêu Vân Trác nói mấy lời này cũng chỉ là muốn an ủi Thường Hy. Lấy bản lãnh của Thường Hy nếu như đã không thể phá trận thì chắc hẳn không còn hy vọng nữa. An ủi chỉ muốn Thường Hy cảm thấy dễ chịu hơn một chút thôi.
Thường Hy nhìn tình hình hỗn loạn chung quanh đã thấy có chuyển biến tốt. Dưới sự chỉ huy của Tiêu Vân Dật, các binh sĩ đều đang trấn giữ các cự thạch. Lúc này Thường Hy mới thoáng buông lỏng tâm tình được một chút, tức thì trong nháy mắt cái trán lại nhói lên đau đớn. Loại đau đớn bén nhọn đó khiến nàng lập tức khụy xuống mà rên rỉ ra tiếng.
Thần sắc Tiêu Vân Trác đại biến, quát lớn: “Hy nhi, nàng làm sao vậy? Cơn đau lại tái phát đúng không?”
Thường Hy đang muốn trả lời liền chỉ cảm thấy mặt trời trên đỉnh đầu cực kỳ chói mắt, lại một trận đau nhức truyền tới khiến cho nàng hôn mê bất tỉnh!
Thường Hy lần này bất tỉnh khiến Tiêu Vân Trác hoảng sợ không thôi, liên tục kêu tên nàng. Tiêu Vân Dật cũng chạy vội tới, những người khác không dám lên tiếng nói tiếp, mọi người dần dần im lặng, mặt trời cũng âm thầm ngả về tây. Mi tâm Thường Hy có chút lay động, Tiêu Vân Trác dường như nghĩ ra điều gì đó, thần sắc từ từ ngưng trọng.
Đưa tay áp lên trán Thường Hy, hắn bị hù dọa giật mình, không nghĩ tới mi tâm của nàng lại nóng bỏng như vậy, khiến hắn ngay lập tức rút tay về. Thường Hy dẫn bọn họ tiến vào nơi này, ai ngờ được ngay thời khắc quan trọng nàng lại lăn ra ngất xỉu.
Tưới một chút nước mát lên trán nàng, Tiêu Vân Trác cầm lấy tay Thường Hy thật chặt, càng không ngừng kêu tên nàng, chỉ sợ nàng cứ như vậy liền ngủ.
Không biết đã trải qua bao lâu, Thường Hy chậm rãi mở mắt ra, ánh nắng chói khiến nàng nheo lại. Thường Hy vươn tay che nắng, khóe mắt rủ đi xuống, lại nhìn thấy vô số bóng của mọi người đổ xuống những tảng đá lớn bên cạnh, kéo ra những vệt bóng râm thật dài.
Những cái bóng này hoặc dài hoặc ngắn đổ trên mặt đất thành những phương hướng không thống nhất. Trong lúc bất chợt Thường Hy tựa hồ đã hiểu ra cái gì, ánh mắt sáng lên, ngay cả Tiêu Vân Trác gọi tên cũng không nghe rõ, chỉ vào những cái bóng kia muốn nói điều gì nhưng là mi tâm đau nhức khiến nàng không thể thốt lên một câu, chỉ có thể dùng tay che thật chặt mi tâm, thở hổn hển hồi lâu mới lên tiếng đứt quãng: “Bóng dáng… Phá trận…”
Bốn chữ ngắn ngủi tựa hồ đã dùng hết hơi sức của nàng. Tiêu Vân Trác bị dọa sợ, nhanh chóng thay nàng che ánh nắng mặt trời, nói: “Nàng đừng vội, từ từ nói, không có gì phải gấp!”
“Không kịp nữa, nhanh lên một chút… Nhanh lên một chút, làm cho mọi người tản ra, phát tín hiệu…” Thường Hy đứt quãng nói. Nàng rốt cuộc hiểu được chỗ lợi hại của Phi Long trận. Nạp Tháp cư nhiên dùng bóng dáng làm chỉ dẫn phá trận, nếu không phải nàng nhìn thấy những bóng dáng kỳ quái ấy thì vẫn chưa phát hiện ra.
Tiêu Vân Trác ôm thật chặt Thường Hy, cẩn thận nghĩ lại những
